Nguyễn Lucky

Hạnh phúc là tấm chăn mỏng nếu chia sẻ thì mọi người cùng ấm

Câu chuyện hạnh phúc của tôi

Con xe khách cũ kỹ lao như bay trong gió. Ngoài kia mùa thu đang tuyệt đẹp, tháng chín trôi chầm chậm, bàng bạc. Trời không trong, nắng cũng chẳng gắt. Có cơn mưa héo úa dập dìu rồi đi hẳn. Giọt nắng cuối chiều rồi cũng mất hút sau những tòa nhà chọc trời. Xe men theo sườn núi, đi qua những con đường đẹp như tranh vẽ, có chút lành lạnh của núi rừng, không gian hùng vĩ choáng ngợp, còn lòng người thẫm đẫm những đê mê. Tôi ngồi trên xe bỏ lại những hối hả và lo toan sau lưng, nhắm mắt, nghe tim mình đập cho phép buông bỏ mọi thứ bên ngoài. Rồi bất giác tự hỏi “ Ta đang sống vì cái gì” Ai cũng cặm cụi sống, theo guồng quay của cơm, áo, gạo, tiền và cố gắng đi tìm hạnh phúc cho mình. Nhưng đến bao giờ mới hiểu thật sự ý nghĩa của hai từ “Hạnh Phúc”. Không phải là hôm nay được ăn những món ngon, được mặc những bộ đồ hàng hiệu. Không phải là có một anh bồ đẹp trai, lắm tiền, nhiều của đi Lexu ra ngoài đường lượn lờ phóng vi vu. Không phải là ra ngoài đường hét toáng lên ta đang hạnh phúc, khi thực sự không biết đang sống vì cái gì và được cái gì. Nhiều lúc tôi tự hỏi “ Mình làm bác sỹ để làm gì, liệu khi chọn khoác trên mình chiếc áo bluose trắng có thật sự hạnh phúc, khi phải chứng kiến bao mảnh đời số phận khác nhau, những lần bệnh nhân vật lộn đấu tranh với sinh tử, những phút cuối đời của người bệnh, giọt nước mắt của người nhà, những đêm trực thức trắng, những giấc ngủ chập chờn lúc nào cũng sợ bệnh nhân diễn biến hay sự hãi hùng trong đêm khuya khi chuyển bệnh nhân xuống nhà xác. Nhưng khi càng làm nhiều, càng tiếp xúc với bệnh nhân nhiều, nghe họ kể, nghe cả những câu chuyện không phải là bệnh mà là đời tư của họ tôi mới thấy trái tim mình còn nóng hổi và con đường mình đang đi là đúng. Tôi thấy vui khi bệnh nhân khỏe từng ngày, thấy hạnh phúc khi giành giật được sự sống cho những cái nắm tay níu chặt lấy cuộc đời và thấy mình có ích khi được nghe câu cảm ơn của bác người nhà khi bệnh nhân xuất viện...Đó không còn là một ước mơ đơn thuần mà nó cần đánh đổi bằng những gì mình có, là tuổi trẻ mài quần trên ghế nhà trường, là những đêm trực thức trắng mà hôm sau vẫn phải đi học là sự đam mê, sự nỗ lực, sự cảm thông là cả sự chua sót mà không gì nói ra được. Có thể khổ cực hết sức nhưng niềm hạnh phúc khi khoác trên mình áo blouse trắng. Là thật! Như trong buổi trực ngày hôm qua tôi đã chứng kiến Một người đàn ông có thể vì cô gái mình yêu thương, bất chấp cô ấy làm gái điếm, bị nhiễm HIV và đang phải điều trị bệnh bội nhiễm, ngày nào anh cũng đứng ở cửa phòng bệnh cô ấy, mặc dù bị cố ấy xua đuổi. Rồi anh cũng mang số tiền ít ỏi mà mình kiếm được đóng viện phí cho cô. Ngày này qua ngày khác anh anh và cô vẫn cách nhau bởi cánh cửa phòng bệnh. Vậy đấy có phải là hạnh phúc? Cô gái điếm đó đi làm gái để thực hiện ước mơ đi vòng quanh thế giới của mình. Cô không muốn yêu ai và không muốn bất kỳ một người đàn ông nào yêu mình vì chỉ muốn sống tiếp cuộc sống mà mình đã chọn. Thế có phải là hạnh phúc? Chúng ta luôn cố gắng vươn tới những gì tốt đẹp nhất, đẹp đẽ nhất vun vén cho cuộc sống của mình nhưng đôi khi lại quên mất rằng những thứ gọi là chuẩn mực hạnh phúc của người khác lại không phải những thứ mình đang kiếm tìm… Giờ đây đối với tôi hạnh phúc rất đơn giản chỉ là có một trái tim đủ mạnh mẽ để yêu thương, đủ kiêu hãnh để đam mê và đủ từng trải để biết trân trọng những gì mình đang có… Hạnh phúc không có chân, nó không tự nhiên đến, cũng chẳng tự nhiên đi. Nếu biết bằng lòng trong chừng mực sẽ thấy hạnh phúc, còn nếu không sẽ mãi như con thú hoang lạc đường