Đặng Ngọc

HẠNH PHÚC CỦA MÌNH LÀ THẤY MẸ LUÔN VUI VẺ VÀ SỐNG THẬT KHOẺ MẠNH

Câu chuyện hạnh phúc của tôi

Tôi sinh ra và lớn lên ở một làng chài nhỏ ven biển. Giống với những người dân nơi đây, gia đình tôi cũng theo nghề đánh cá truyền thống. Nhà tôi bấy giờ có thể nói là nhà nghèo nhất trong làng, lại đông anh chị em nên cuộc sống của gia đình rất khó khăn. Ba tôi đi biển có khi vài tháng mới về nhà một lần, nhà chỉ có một mình mẹ chăm sóc bốn chị em tôi. Cuộc đời mẹ tôi vất vả từ nhỏ, nhà mẹ nghèo, ông ngoại lại mất sớm, một mình bà vất vả nuôi mẹ và hai cậu tôi. Nghe bà kể hồi nhỏ mẹ học giỏi lắm, nhưng nhà đông anh em nhà lại nghèo, nên học hết lớp 5 mẹ tôi nghỉ học. Từ nhỏ mẹ đã vất vả tưởng rằng khi lớn lên sẽ đỡ khổ hơn , ấy thế mà khi lấy ba tôi mẹ tôi cũng chưa được ngày nào thảnh thơi, hết chăm sóc cho chồng cho con, rồi kiếm việc làm thêm để cải thiện kinh tế gia đình, để nuôi chúng tôi ăn học cho bằng bạn, bằng bè. Và rồi sóng gió bất chợt ập đến. Tôi nhớ như in tháng 7 năm ấy, ba tôi ra khơi được 3 tuần thì nghe tin bão về. Cơn bão ấy to lắm, bao nhiêu nhà cửa, trâu bò, lợn gà bị cuốn trôi, bao gia đình tay trắng chỉ sau một cơn bão. Nhưng đó cũng chưa là gì cả khi nhà tôi nghe tin thuyền của ba bị bão đánh nát khi đang trên đường đến nơi trú ẩn. Nhận được hung tin gia đình tôi chết lặng. Không gì có thể sánh được với nỗi đau mất chồng, mẹ như già thêm chục tuổi chỉ sau một đêm nhưng vì chúng tôi mẹ phải gắng gượng. Giờ đây gánh nặng gia đình đè nặng lên đôi vai gầy của mẹ. Từ đó trở đi, một mình mẹ tôi nuôi bốn chị em tôi ăn học. Là chị cả, thấy gia đình mình ngày càng khó khăn , thấy đôi vai mẹ ngày càng gầy, tôi thương lắm, nhiều lúc tính chuyện nghỉ học ở nhà phụ giúp gia đình nhưng mẹ không cho. Mẹ bảo, chính mẹ hồi nhỏ cũng không được ăn học tới nơi tới chốn vì nhà nghèo đấy là nuối tiếc lớn nhất trong cuộc đời mẹ. Nhìn bạn bè hằng ngày cắp sách tới trường còn mình thì lủi thủi làm lụng, nỗi buồn tủi ấy mẹ không muốn bất cứ ai trong số bốn chị em tôi phải gánh chịu. Dù khó khăn đến mấy cũng ráng nuôi chúng tôi ăn học thành người,có học, có thành người, rồi mới mong thoát nghèo, không phải khổ nữa, ấy mới là giúp mẹ. Đã bao lần tôi thấy mẹ tất tả ngược xuôi để có tiền đóng tiền học cho chúng tôi, nhìn dáng mẹ ngày càng nhỏ bé, sức khỏe mẹ ngày một yếu mà vẫn phải ngày ngày đi làm thuê, rảnh là thu mua sắt vụn, nhận việc gì đó làm thêm… lòng tôi lại đau nhói. Với mẹ chỉ cần chúng tôi được ăn no, được học hành tử tế là mẹ đã hạnh phúc lắm rồi. Nhớ một lần vì sắp khai giảng năm học mới nhưng lại không đủ tiền đóng học cho bốn chị em tôi nên mẹ chạy sang nhà bác cả vay tiền. Nhưng lúc bấy giờ ở cái làng chài nghèo ấy thì nuôi con người ta còn chẳng đủ huống gì là cho vay, mà bác ấy cũng có ưa mẹ con tôi đâu cơ chứ… tính bảo mẹ nợ tiền học trước cũng được dù gì người ta cũng biết là nhà tôi khó khăn thôi thì chả dần cũng được. Ấy vậy mà đầu năm học mẹ đóng tiền học cho chúng tôi không thiếu một xu. Tôi rất ngạc nhiên bởi không biết tại sao trong khoảng thời gian ngắn mà mẹ có được nhiều tiền thế, nhưng tôi cũng không hỏi nhiều. Dạo ấy tôi thấy mẹ gầy đi, yếu hơn, sắc mặt nhợt nhạt, thỉnh thoảng còn hay ngất xỉu nữa nhưng cũng chỉ nghĩ là do mẹ vất vả quá nên sinh bệnh mà thôi. Cho đến một hôm nhìn thấy hai hóa đơn bán máu của bệnh viện tôi mới hay mẹ đã làm như thế nào để có tiền đóng học. Không muốn mẹ biết tôi cầm hai hóa đơn ấy khóc cả buổi chiều, tự nhủ mình phải học thật giỏi để thoát nghèo, để phụng dưỡng mẹ. Rồi tôi nhận được tin mình đỗ đại học, cái tin âý làm tôi vừa mừng lại vừa lo. Mừng vì cuối cùng cũng không phụ công nuôi dưỡng của mẹ, lo vì nhà mình nghèo vậy biết lấy tiền đâu ra. Tôi định nói với mẹ hay con không đi học nữa để tiền lo cho các em nhưng nhìn khuôn mặt rưng rưng nước mắt vì vui sướng của mẹ, nghe thấy mẹ đứng thật lâu trước bàn thờ nói chuyện với bố thì tôi như nghẹn lại. Tối đó mẹ ngồi tâm sự với tôi suốt một đêm, mẹ bảo con cứ đi học đi, đi rồi mới biết thế giới này rộng lắm, đi rồi cố học thật giỏi để các em còn noi theo, lấy chị làm gương để phấn đấu, còn tiền mẹ sẽ cố gắng lo, cứ yên tâm đi học. Cái ngày rời quê lên thành phố học đại học, thật ra chính mình cũng không biết cảm xúc khi ấy là gì vui có, buồn có, xót xa có. Nhìn bóng mẹ ngày càng xa dần trong tôi lại hiện lên hình ảnh mẹ cặm cụi ngồi gấp từng chiếc quần áo nhét vào balô cho tôi, cầm tay dặn dò những điều cần thiết. Bốn năm sau, tôi tốt nghiệp. Với tấm bằng giỏi trong tay cũng không khó khăn lắm để tôi tìm được một công việc ổn định. Đi làm rồi, có tiền rồi, tôi gửi về quê nuôi các em để mẹ đỡ vất vả. Thời gian cứ thế trôi nhanh, tôi và các em ngày một lớn, ngày một trưởng thành, còn mẹ thì ngày càng già, lưng mẹ ngày càng còng. Đến khi tất cả chúng tôi đều lớn, có công việc, gia đình riêng, nhiều lúc muốn đón mẹ lên để được đền đáp công ơn của mẹ nhưng mẹ từ chối. Mẹ bảo mẹ già rồi, không sống được bao lâu nữa thôi thì cứ để mẹ ở đây làm bạn với bố cho đỡ buồn, chúng tôi rảnh thì về quê thăm mẹ cũng được, nhưng thật ra tôi biết mẹ chỉ không muốn làm phiền đến cuộc sống riêng của chúng tôi mà thôi. Mẹ tôi là vậy, lúc nào cũng lo nghĩ cho chúng tôi, vì chúng tôi mẹ đã phải một đời tần tảo khó nhọc, mẹ cho chúng tôi tất cả những gì mẹ có, cho đi vô điều kiện và không cần nhận lại. Có thể nói mẹ tôi không phải là người phụ nữ hoàn hảo, nhưng bà đã dùng cách hoàn hảo nhất để yêu thương chúng tôi. Thương mẹ, mẹ của con.