Đào Nguyễn

HẠNH PHÚC ĐẾN TỪ NHỮNG LẦN ĐƯỢC NẮM CHẶT TAY

Câu chuyện hạnh phúc của tôi

Trong cuộc sống này, biết bao câu chuyện hạnh phúc và biết bao khoảnh khắc hạnh phúc mà chắc chắn ai cũng ít nhất một lần trải qua, hạnh phúc của tôi đơn giản lắm, nhưng từ khi biết yêu và có gia đình, tôi hiểu hơn về hai từ “Hạnh Phúc”,với tôi nó chỉ đơn giản từ những cái năm tay thật chặt của chồng, cùng ánh mắt nhìn đầy thông cảm, sẻ chia. Chính những cái năm tay an ủi, động viên và chia sẻ ấy đã làm tim tôi tan chảy, hạnh phúc bắt đầu từ những điều giản dị ấy đã dắt chúng tôi đi qua bao tháng năm giông bão trong cuộc sống này. Còn nhớ, thời sinh viên mới yêu nhau chính bàn tay ấm áp của anh đã bao lần năm tay, dúi vào tay tôi những củ khoai lang nóng hổi trong những đêm ôn bài tới kỳ thi giúp tôi có thêm niềm hạnh phúc và niềm vui trong học tập. Ngày ra trường, mỗi đứa một nơi, chính cái năm tay và ánh mắt đầy hứa hẹn ấy của anh mà hai năm sau anh quay trở lại để chúng tôi về một nhà. Tôi vốn dĩ là đứa gái út mít ướt, được cưng chiều từ bé nên có phần hậu đậu và vụng về còn anh là người vốn dĩ kiệm lời ít nói, tuy bằng tuổi nhưng anh chín chắn hơn tôi nhiều lần. Ngày chúng tôi về một nhà, anh đã năm chặt tay tôi và ngượng nghịu rằng: “chúng ta sẽ mãi năm tay cùng nhau chia sẻ mọi điều khó khăn trong cuộc đời này”. Những từ ấy thật tình khi yêu nhau hơn ba năm anh chưa từng nói, lần đầu anh nói mà tôi nghe con tim mình ấm lại, hạnh phúc đầu tiên từ cái năm tay khi tôi có gia đình. Hanh phúc đến với tôi từ những cái năm tay trong những đêm tôi mệt mỏi thời đầu có bầu, chỉ cần cái năm tay của anh tôi sẽ ngủ thật ngon không mộng mị. Hay nhiều lần tôi hậu đậu đánh rơi làm mất tiền, mất hết giấy tờ với tâm trạng buồn bã thì anh lại năm tay an ủi rằng : để anh sắp xếp chở em đi làm lại giấy tờ nha”. Cho đến những bữa cơm chiều tôi lỡ quên để nồi canh khô hết nước, hay nồi cá kho cháy khét thì anh vẫn năm tay tôi với ánh mắt trách yêu rằng thôi hôm nay ăn tạm để mai anh nấu cái khác ăn cũng được mà. Có lần sinh nhật anh, tôi hào hứng khi đi hơn 15km để mau chiếc bánh kem vậy mà về đến nhà, chiếc bánh lại móp méo, bẹp dúm, anh nhìn tôi với ánh mắt chia sẻ với vẻ mặt bối rối của tôi và năm tay tôi an ủi : “ thôi để năm sau ăn bù vậy, cũng chỉ là hình thôi mà, em nhớ sinh nhật chồng là anh vui rồi”, và tiếng cười hạnh phúc giòn tan trong căn nhà nhỏ sau những lần em hậu đậu, vụng về. Thời còn son, nhớ những lần tôi đi làm ở công ty vất vả và bị sếp la mắng, lần nào tôi cũng về nước mắt ngắn dài đòi bỏ việc. Anh năm tay tôi động viên tôi tiếp tục công việc của mình, nhờ vậy mà tôi đã vượt qua những khó khăn ban đầu và được công ty đánh giá năng lực làm việc cao. Rồi những khoảnh khắc hạnh phúc ngập tràn khi những lần đối diện với những việc có tính chất quyết định trong cuộc sống, tôi luôn nhận được cái năm tay ủng hộ, động viên chia sẻ của anh để tôi bước đi tự tin hơn trên đường đời. Hay những lần cơn hen hành hạ tôi suốt những ngày dài nằm viện, tôi muốn buông bỏ hết mọi thứ chỉ riêng duy nhất bàn tay anh không buông tôi, ánh mắt và bàn tay năm chặt mỗi khi tôi khó thở, niềm hạnh phúc lại len lỏi dâng tràn để tôi chiến đấu vượt qua bệnh tật mà có thể mim cười, năm tay anh xuất viện. Khoảnh khắc hạnh phúc dù qua đi nhưng tôi vẫn nhớ mãi và thầm cảm ơn anh đó là ngày cu Trâu tròn 3 tháng tuổi, thương con còn nhỏ không biết gửi ai, tôi cứ đắn đo suy nghĩ hay mình tạm thời nghỉ làm để trông con thì một ngày anh lại năm chặt tay tôi: “để anh nghỉ ở nhà trông con, em cứ đi làm vì em là phụ nữ có con nhỏ chắc sẽ rất khi xin việc nếu em nghỉ việc, hơn nữa em rất đoản việc nhà nên em cứ tin anh sẽ chăm sóc cu Trâu thật tốt để em yên tâm công tác nhé”, lòng tôi tràn ngập hạnh phúc khi bàn tay anh năm chặt tay tôi, tôi biết để làm được điều đó anh đã phải hy sinh rất nhiều và trăn trở nhiều đêm không ngủ. Ngày tôi trở lại làm việc, bạn bè đồng nghiệp, gia đình ai nhìn tôi với ánh mắt đầy lo ngại, nghi ngờ khi nghe tôi nói anh nghỉ làm ở nhà trông con đến 1 tuổi. Thời gian đầu chăm sóc con nhỏ, anh có phần vụng về, nhưng chừng hơn tháng anh đã thay em làm tốt tất cả mọi việc, thậm chí còn thành thục hơn cả em làm cho con. Từ việc pha sữa, thay tã, cho con ăn, giặt đồ, nấu ăn, quét dọn nhà cửa, hát ru cho con ngủ, đến những đêm anh năm tay tôi động viên tôi chợp mắt còn anh thức trắng ở bệnh viện để chăm con ốm... Đã vậy, thấy em vừa lo việc nhà, vừa làm việc công ty nên hằng ngày anh đi chợ, nấu đồ tẩm bổ cho em, nấu những món em thích. Anh năm tay tôi bảo “để bù lại những ngày em vất vả vì anh và con”.Ngày ngày đi làm về được ăn cơm anh nấu, nhà cửa sạch sẽ, con cái đã tắm rửa thơm tho, hàng xóm ai cũng khen anh khéo tay chăm con và lo việc nhà, em nghe mà cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Rồi ngày quê mình tuyển trí thức trẻ về công tác ở xã nghèo, tôi nộp hồ sơ vì hiếu kỳ và bất ngờ được chọn, khi đứng giữ hai dòng nước về quê hay ở lại thành phố khi công việc đang phát triển, cu Trâu cũng đã gửi trẻ, anh cũng đã đi làm lại. sau nhiều đêm mất ngủ, anh lại năm chặt tay tôi động viên chúng mình cùng về quê, tuy vất vả phải làm lại từ đầu nhưng nếu chúng ta quyết tâm anh tin chúng ta sẽ vượt qua thử thách lần này. Chính cái năm tay ấy mà khiến tôi từ bỏ chức Phó phòng nhân sự không một chút đắn đo một công ty lớn để quyết định cùng anh về quê lập nghiệp. Không đơn giản như tôi tưởng, mọi khó khăn hầu như rối loạn trong hai năm đầu khiến tôi nản lòng và đầy hoang mang khi hàng ngày phải đi làm tại xã miền núi xa hơn 15km, trưa ăn gói mì tôm rồi nghỉ trên ghế dài ở hành lang, lương một công chức nhà nước khi ấy chỉ hơn một triệu đồng mỗi tháng, tôi và anh phải gói ghém biết bao vẫn không đủ trang trải, tôi nghẹn ngào muốn trở lại thành phố, một lần nữa anh lại năm chặt tay động viên tôi cố gắng vì ở quê khó khăn nhưng bù lại được hít thở không khí trong lành, ăn đồ ăn sạch, cu Trâu về quê cũng có nhiều thú vui như thả diều, bắt dế… chạy nhảy trên cùng lũ bạn trong xóm nên cu cậu nhanh nhẹn và vui vẻ hơn… và chính cái lần năm tay với những lời động viên an ủi ấy mà tôi đã cùng anh đi hết đoạn đường quê dài hơn 7 năm kể từ ngày quyết định “bỏ phố về quê”. Ngày tôi sinh cún, sau gần 10 năm sinh cu Trâu, tôi giờ đây cũng đã trưởng thành bớt mít ướt và cũng rắn rỏi hơn, tâm lý cũng được chuẩn bị vững vàng vì tôi biết rằng lần vượt cạn lần này sẽ không có ba mẹ, anh chị bên cạnh, chỉ mình tôi đối diện với bệnh viện và căn phòng lạnh lẽo với những chiếc áo blu trắng và bên ngoài hành lang chỉ có anh đang chờ. Trước khi vào phòng sinh, tôi cố tỏ vẻ bình tĩnh nhưng anh vẫn năm tay tôi thật chặt nhìn tôi và ánh mắt chứa chan niềm đông viên cùng cái gật đầu mà không nói, có lẽ chỉ anh biết lòng tôi đang hồi hộp lo sợ nên đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh để đưa cún chào đời bình an. Khi giữa lúc tôi đang mơ màng trên băng ca sau cơn vượt cạn thì một bàn tay ấm áp, sần sùi đã năm chặt tay tôi, ngước nhìn tôi bắt gặp ánh mắt nhìn tôi âu yếm mà không nói khiến nước mắt tôi cứ tuôn trào không kiềm chế được vì hạnh phúc. Và anh lại năm chặt tay tôi trong một đêm dài không ngủ vì niềm hạnh phúc khi hơn 10 năm gia đình tôi lại có thêm thành viên mới. Hạnh phúc của tôi đơn giản vậy, dù ngày thường hay những khoảnh khắc trọng đại trong cuộc sống thì chỉ cần cái năm tay thật chặt từ bàn tay thô ráp sần sùi của người đàn ông ấy mà tôi có thêm niềm tin trong cuộc sống, những lần chia sẻ qua những cái năm tay thật chặt của anh đã giúp tôi có thêm nghị lực vượt qua mọi khó khăn cùng anh đi hết đoạn đường 10 năm có nhau trong cuộc đời. Dẫu biết rằng hạnh phúc đến với mỗi người qua những cảm nhận khác nhau, nhưng với tôi hạnh phúc đến từ những điều nhỏ nhặt khi có bàn tay chồng năm chặt để cùng san sẻ, yêu thương. Tôi cũng dần dần nhận ra rằng: hạnh phúc gia đình đôi khi rất cần những sự hy sinh từ hai phía và dù trong hoàn cảnh nào thì với chồng cũng năm chặt tay để động viên nhau vượt qua vì đường đời không bao giờ bằng phẳng mà còn biết bao gập gềnh, gian truân phía trước. Khi chúng ta mỗi ngày một trưởng thành thì hạnh phúc càng đến nhiều hơn từ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, từ những đứa con, từ những việc nhà được chồng gánh vác, và từ những tiếng cười giòn tan trong mỗi bữa cơm chiều và với tôi đời hạnh phúc và bình yên khi mỗi đêm được anh năm chặt tay tôi đưa vào giấc ngủ để trong giấc mơ tôi không phải chập chờn….