Lý Trang Tuyên

Hạnh phúc của tôi là tìm thấy mình giữa những năm tháng khó khăn của tuổi trẻ.

Câu chuyện hạnh phúc của tôi

"...Trong lành như cửa bể Ngọt ngào như chiều hôm Tay cha nắm lấy bàn tay nhỏ Dẫn con qua mọi ngõ ngách, phố phường Kìa con đường huyện nghèo lát sỏi Kìa cây bàng già cằn cỗi theo thời gian Nơi núi Ấn, sông Trà ru con vào giấc ngủ Nơi biển Mỹ Khê tắm táp cho con những ngày đầu Con lên ba, cha dắt con từng bước Con lên mười, háo hức sóng đôi cha Năm mười ba, con ào lên chạy trước Năm mười bảy, nhìn lại, ngóng trông cha..." 17 tuổi. Một cơn gió vô hình quật ngã cô khỏi cái bản lề an toàn mà cha mẹ cô đã bao năm đặt cô ở đó. Một cái tát vô tình vào những hành động, thói quen trẻ con mà cô vẫn khư khư giữ bên mình. Một cái xô ngã mạnh ra khỏi cái thế giới nhỏ mà mười sáu năm qua cô vẫn nghĩ rằng sẽ là ngôi nhà của mình đến hết cuộc đời. 17 tuổi. Cô bị ném không thương tiếc ra khỏi những mộng tưởng viển vông mà bước vào cuộc đời thực đầy sóng gió. Cô chưa được chuẩn bị. Cô khóc vì sợ hãi. Cô chán ghét con người vì cứ phải loay hoay nhìn ra bản chất thật sau lớp mặt nạ của họ. Cô ngán ngẩm những mưu mô xảo trá mà họ sử dụng để đạt được mục đích. Cô không phải kiểu người hay tranh giành, cầu tiến quá mức. Cái gì cô có thể đạt được, cô sẽ dùng hết khả năng của mình nhưng tuyệt đối không bao giờ động chạm đến lợi ích của người khác. Bản chất cô lương thiện, nhưng cũng đồng nghĩa rằng cô sẽ ở vị trí bất lợi khi bị lợi dụng, bắt nạt. Tại sao lúc nhỏ cha mẹ không dạy cho cô cách chống trả, mà chỉ bảo rằng phải hòa nhã với mọi người xung quanh? Cô chưa được chuẩn bị. Thuở nhỏ, cô là đứa học sinh xuất sắc nhất của lớp. Cuộc thi nào của trường, cô cũng được tham gia và mang về rất nhiều giải thưởng. Cô vẫn luôn tự nghĩ về bản thân như một cá thể trội nhất giữa bạn bè mình. 17 tuổi, mọi định nghĩa cô biết về giỏi đều bị xóa bỏ hết. Lần đầu tiên trong cuộc đời, cô nếm trải thất bại "đứng thứ hai" trong các cuộc thi học thuật. Cô đã vô cùng ghét bỏ chính mình cái ngày bị rớt hạng nhất trong lớp lần đầu tiên. Tại sao lại như thế? Và bạn bè cứ vượt mặt cô, và cô cứ loay hoay chì chiết sự tuột dốc thảm hại trong 17 năm cuộc đời. Cô dần thu lu trong cái thế giới mới đầy tẻ nhạt. Năm cấp hai qua đi đồng nghĩa với việc những người cô xem như bạn thân cũng bỏ dần cô mà đi. Không còn ai cùng đi học chung đường, chia sẻ cái kẹo, cây bút, hay những câu chuyện phiếm và sự cảm thông chẳng thể nào thay thế được. Lên cấp ba, cô chẳng còn mấy mống bạn, sống khép kín như một hũ nút nêm chặt. Chẳng buồn đi chơi, ăn diện, chỉ nằm ườn ở nhà vùi đầu vào đọc sách. Nếu như có một thói quen tốt cô vẫn còn giữ được lúc trưởng thành, đó chính là đọc sách. Sách là người bạn cố tri mà cha đã giới thiệu cho cô từ bé, và cô hân hoan chào đón những quyển sách mới vào gia đình mỗi khi cha cô đi công tác xa về. Chúng đã giúp cô sống sót qua những năm tháng cô độc tưởng chừng kéo dài như vô tận, và cô, trong một thoáng ngạc nhiên đến vô chừng, chợt nhận ra ý nghĩa của cuộc sống dường như bế tắc này. Cô tìm ra bản thân mình, tìm ra chân lý sống, và cả những niềm vui giản đơn đã ẩn nấp thật kĩ bao nhiêu năm nay. Cô mặc kệ những lời trêu chọc, bàn tán về cái sự "dị hợm", "khác người" của mình khi thay vì chìm vào những lạc thú của tuổi trẻ, cô chọn bầu bạn với những quyển sách hay. Cô không còn được vây quanh bởi đám bạn hoạt ngôn, đầy năng lượng, nhưng thay vào đó là một vài người bạn chân thành, luôn có mặt mỗi lúc cần nhau. Cô không còn quan tâm đến những trào lưu, mốt, hay những cơn cuồng say thoáng qua vô vị, mà tìm thấy niềm thanh thản cho tâm hồn qua những cuộc trò chuyện sâu lắng với những người thật sự quan tâm đến cô, sẵn sàng lắng nghe cô trút hết nỗi lòng mình. Cô học được cách lắng nghe, học hỏi từ những người thông thái, và dần dần tạo dựng một lập trường của riêng mình. Cô biết mình không hoàn hảo, thế nên chưa bao giờ ngừng học hỏi, tìm tòi, bởi đó chính là bản thân cô. Mỗi buổi sáng, cô hân hoan đón chào những điều mới, những cơ hội, những thử thách đang chờ đợi mình. Cô không còn e dè, sợ hãi trước những điều mới lạ nữa, bởi phải khám phá những vùng đất mới thì ta mới quật được những kho báu chôn sâu. Dù cha mẹ không ở bên cạnh để dìu dắt từng bước nữa, cô vẫn vững tin bước tiếp vì tình yêu của họ vẫn mãi là động lực to lớn đẩy cô đi. Cô biết mẹ cô sẽ mãi ủng hộ những quyết định khó khăn nhất của mình. Cô biết cha cô luôn luôn thôi thúc cô không được ngừng lại, như cách ông đã dắt cô chập chững từng bước nhỏ đầu tiên của cuộc đời. Trong thoáng chốc, kỉ niệm từng mùa hạ ngưng đọng lại, rồi đột ngột ùa về vào thời gian ấy, trên bờ biển Mỹ Khê trong xanh, đầy nắng ấm, cha cô nắm tay cô đi dọc bờ cát, và cô sẽ mãi ghi nhớ lời dạy bảo của ông. "Một gia đình. Một hậu phương vững chãi. Một mái nhà với thật nhiều tình yêu thương. Dù con có đi đâu xa, lớn lên thành đạt hay thất bại, đó vẫn sẽ mãi là mái ấm mà con tim con vĩnh viễn hướng về." Và cô gái 17 tuổi nhiều vấp ngã ấy... là tôi.