Phương Nguyễn

Gia đình là nơi hạnh phúc với tôi, có gia đình tôi có thể quên đi mọi âu lo

Câu chuyện hạnh phúc của tôi

Loài người sinh ra đã rất may mắn khi được thừa hưởng vòng tay ấm áp từ cha mẹ và gia đình. Đó là lần đầu tiên tôi có thể cảm nhận được thế nào là hạnh phúc. Nhưng rồi, cuộc sống mà...đều có những lúc thăng trầm, vui buồn, hội tụ đủ hỉ nộ ái ố; những lúc phải chứng kiến người mình yêu thương phải buồn, khóc mà mình bất lực không thể làm gì, tôi thấy mình thật vô dụng. Tôi muốn chịu thay nỗi thống khổ của họ. Mẹ ơi! Mẹ là người sinh con ra, dứt ruột đẻ đau 9 tháng 10 ngày mà con còn không biết tôn trọng mẹ. Con còn nhớ có lần con cãi mẹ vì chuyện mẹ nhận con nuôi. Lúc đó con không có ý gì đâu nhưng con nghĩ mẹ chỉ cần con và chị thôi là đủ rồi, chả lẽ cô và chị không đủ tốt để chăm sóc mẹ sao mà mẹ cần còn nuôi, thật sự lúc đấy con không nên buông ra những lời nói đó, nghe hôm sau bố kể mẹ đã khóc cả đêm... Con xin lỗi Cũng được 6 tháng kể từ ngày em nuôi của con về căn nhà này rồi đấy chứ, mẹ ạ! Có nhiều lúc mẹ cũng không quan tâm con, không yêu thương, dạy học nhiệt tình cho con được như trước mà dồn hết tình yêu thương cho em.... Đôi lúc, con cũng thấy tủi thân chỉ có người bạn là chiếc máy. Nhưng bố mẹ đâu có hiểu, sáng bố mẹ đã đi từ sớm đến tối bố mẹ về thì rủ rú trong phòng chăm sóc em đâu bận tâm đến con, con cũng có cảm xúc mà...con cũng biết buồn, biết tủi đó chứ, đến sinh nhật con bố mẹ cũng không mở lời ra chúc mừng một câu, nếu mọi người không nói chắc cũng quên bẵng đi hôm ấy sinh nhật con. Nhưng con biêts mọi người vẫn yêu thương và quan tâm con như thời chưa có em mà, đúng không? Mọi người nhận thêm em nuôi là muốn con mở lòng với những đứa bé có hoàn cảnh khó khăn hơn mình, muốn con mở rộng tấm lòng vị tha và không còn là cô bé ích kỉ ngày xưa nữa. Có thêm một bóng dáng trẻ con trong căn nhà này không hẳn là chuyện tồi tệ. Cũng khá vui khi tôi được ra dáng làm "đàn chị" và được thoả sức có người chung sở thích "thế giới màu hồng" như mình. Em ấy cũng là người có thể hiểu được ý nghĩ của tôi và tôi nghĩ: " Ồ, hoá ra bố mẹ nhận em là để con nhận ra là con nên là người sống có trái tim chân chứa tình nhân hậu, phải biết mở rộng lòng vị tha với người kém may mắn hơn mình và muốn nói con đã là một người trưởng thành rồi và phải có trách nghiệm và không được là cô bé ích kỉ ngày trước" Đi học làm tôi có rất nhiều stress, đôi khi mấy cái ý nghĩ tự tử hay kết thúc cái cuộc sống "màu xám" này. Những bài kiểm tra đến liên tục không báo trước: kiểm tra 15' rồi kiểm tra 45' cứ thế mà nối đuôi nhau không có một chút thời gian nào để nghỉ. Suốt ngày phải nghe cái câu "con nhà người ta" hay là "bằng tuổi mày" làm tôi trở nên chán ghét cái cuộc sống này. Nhưng về đến nhà, cái cảm giác ấm áp ấy đã xoá nhoà ý định ấy của tôi. Luôn nghĩ: "không! Mọi người trong cái gai đình này yêu thương mình. Mình không thể để một phút nông nổi mà làm hối hận cả đời". Và tôi đã không làm điều mà stress tạo nên. Gia đình là nơi duy nhất tôi có cảm giác bình yên, về nhà là mọi ưu phiền đều tan biến như mây khói. Cái cảm giác tôi không thể tìm ở đâu khác ngoài cái ngôi nhà đầm ấm này.