Hoàng Mai

Hạnh phúc trong tôi là nụ cười của Mẹ

Câu chuyện hạnh phúc của tôi

10 năm trước, tôi đã từng mong lắm một nụ cười của Mẹ. Khi tôi 10 tuổi, vì bất đồng quan điểm, vì bố tôi là một "con sâu rượu" khiến cho gia đình tan nát. Bố mẹ ly hôn. Và từ đó tôi không còn nhìn thấy nụ cười của Mẹ. Giờ đây tôi đã 22 tuổi, đã sống được hơn 20 năm cuộc đời, nghĩ lại tôi mới thấu hiểu, tại sao Mẹ không thể cười. Vì ngày ấy, một đứa trẻ 10 tuổi chưa thể hiểu hết chữ "đời". Năm đó, gia đình tôi với bốn chị em và Mẹ, tay trắng bước ra khỏi căn nhà mà mẹ đã dành cả tuổi thanh xuân để cống hiến với những dòng cảm xúc khó tả. Tờ đơn ly hôm mẹ đã nhấc lên đặt xuống cuối cùng cũng phải kí. Từ đó chị em tôi cũng không hề được một đồng chu cấp sinh hoạt nào từ bố. Đứa em út mới chào đời chưa đầy một tuổi chỉ biết sống trong vòng tay của mẹ và các chị, đến giờ nó vẫn không biết mặt bố nó là ai. Trên mảnh đất vườn chia đôi, chúng tôi sống với bao nhiêu khó khăn bủa vây. Cảnh 3 chị em tôi đi học, cảnh nhà vách đất mái lá, cảnh bữa cơm chỉ vẻn vẹn một đĩa rau luộc. Nghĩ lại nghe mắt còn hoen cay. Quả thực, với một cuộc sống quá nhiều thứ phải gánh trên đôi vai, Mẹ mới không thể nở nụ cười, đôi khi còn cáu gắt với chúng tôi, khiến mỗi lần làm sai chuyện gì, tôi chỉ nhắm mắt chờ bị mắng. Ngày ấy, nhìn đôi vai gầy của mẹ, nhìn mỗi ngày mẹ làm việc không có giờ nghỉ, nhìn bữa ăn không có thịt, đầu óc của một đứa 10 tuổi vẫn ngây thơ chẳng thể hiểu nỗi đau của mẹ. Vẫn thản nhiên cãi lời, vẫn giận dỗi khi không có tiền nộp học, vẫn bỏ bữa khi thấy bát rau giữa mâm. Hơn 10 năm trôi qua, chị em tôi đã lớn, đã biết giúp đỡ mẹ, biết thế nào là đúng sai, hiểu được nỗi khổ của mẹ nên cuộc sống gia đình cũng êm ấm hơn, Mẹ cũng đỡ vất vả hơn, nụ cười của Mẹ cũng xuất hiện nhiều hơn. Hơn 10 năm nay mẹ đã sống một cuộc sống đơn thân chỉ vì chúng con. Mẹ à! Nụ cười của Mẹ chính là niềm hạnh phúc lớn nhất của con.