Duyên Quỳnh

Hạnh phúc trong em là nắm tay anh và dìu anh qua những bất hạnh của cuộc đời.

Câu chuyện hạnh phúc của tôi

Tôi và anh biết nhau trong đợt thực tập sư phạm. Anh là giáo viên hướng dẫn, tôi là một cô sinh viên với tính cách sôi nổi và có phần kênh kệu. Thời gian tôi thực tập ở ngôi trường ấy anh rất nhiệt tình chỉ dẫn cho chúng tôi và từ đó tôi cảm thấy tò mò và muốn biết nguyên nhân làm cho chân phải của anh không còn lành lặn. Sau mỗi tiết dự giờ góp ý kinh nghiệm cho chúng tôi thì tôi thường thấy anh một mình ngồi lặng lẽ trong phòng giáo viên, hôm đó các bạn đã về hết và trong trường chẳng còn ai cả, tôi vẫn thấy anh ngồi một mình ánh mắt xa xăm, tôi mở toang cửa phòng bước vào và thấy anh bối rối với ánh mắt buồn thiu. Tôi mĩm cười tinh nghịch rồi trêu anh: "Chắc là đang tương tư cô nào rồi, để tôi vào lấy quyển vở bỏ quên rồi về để không thôi anh hết cảm xúc". Anh nhìn tôi rồi hỏi lại một câu khiến nụ cười trên môi tôi chợt tắt: "Nếu anh nói rằng anh đang nghĩ đến em thì em có suy nghĩ gì?" Chẳng hiểu sao lúc đó tôi đứng trơ ra đó và trong đầu trống rỗng chẳng biết trả lời thế nào cho phải. A hỏi tiếp: "Nếu là em thì e có chấp nhận một người tàn phế như anh không?" Chẳng hiểu sao lúc đó nước mắt tôi trực chờ rơi xuống. Có phải đó là sự đồng cảm nào chăng? Rồi anh kể cho tôi nghe về tai nạn đã lấy đi cái chân phải lành lặn của mình và từ đó anh trở nên tự ti mặc cảm. Lý do mỗi ngày anh ngồi một mình là anh đang nhớ về cha mẹ ở miền Trung xa xôi và nghĩ về cuộc đời bất hạnh của mình, liệu có tìm được cho mình một hạnh phúc hay không khi đã 30 tuổi mà cha mẹ già thì đã vất vả quá nhiều. Tôi lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh anh an ủi: "Nếu anh sống tốt thì em tin sẽ có một người con gái tốt đem tình yêu và hạnh phúc đến cho anh. Cố gắng lên anh nhé! Cuộc sống này sẽ không lấy đi của anh tất cả." Rồi thời gian trôi nhanh thoáng cái mà đã một tháng rưỡi, chúng tôi kết thúc đợt thực tập và trở về trường tiếp tục học. Ngày chia tay anh nắm tay tôi và nói rằng: "Anh mong những lời em nói sẽ trở thành sự thật". Tôi mĩm cười không nói gì chỉ khẽ gật đầu Bỗng nhiên hơn một thời gian sau đó không còn nhớ là bao lâu nữa tôi gặp anh ở cổng trường sư phạm với bó hoa trên tay bước đến và nói: "Chúc mừng em ngày tốt nghiệp. Cô giáo!" Tôi ngỡ ngàng nhìn anh và anh nói làm lễ xong cho anh được mời em uống cà phê nhé! Sau hôm đó, anh đến thăm tôi thường xuyên hơn và hỏi tôi đã xin được việc ở đâu chưa? Anh sợ mất liên lạc với một người mà hiện tại luôn lắng nghe anh tâm sự. Rồi tôi cũng xin được việc về một ngôi trường vùng sâu, cách nhà mình 60km, cũng cách xa nơi anh làm việc. Rồi đến một ngày anh xin phép được về thăm gia đình và xin được tìm hiểu nhau. Gia đình tôi ra sức phản đối mối quan hệ này và anh cũng nhận ra điều đó. Nhưng rồi những xúc cảm ban đầu đã làm đậm sâu thêm tình cảm của chúng tôi và ngày gia đình anh đến hỏi cưới tôi cho anh gia đình tôi thẳng thừng từ chối. Nhưng càng cấm đoán thì tình yêu đó càng mãnh liệt và chúng tôi đã quyết định tham gia một đám cưới tập thể, sau đó về quỳ dưới chân cha mẹ tôi xin bỏ qua hết những lỗi lầm, vì thương con nên cha mẹ tôi đã chấp nhận cho chúng tôi thành vợ chồng, rồi anh đưa tôi về miền Trung quê anh để tổ chức đám cưới. Lần đầu gặp cha mẹ anh tôi vô cùng ngại ngùng nhưng rồi cảm giác ấy nhanh chóng mất đi khi sự quan tâm của gia đình anh dành cho tôi đã xóa nhòa hết những khoảng cách. Họ yêu thương con và yêu thương dâu một cách chân tình của người dân quê mộc mạc. Sau đám cưới chúng tôi từ giã gia đình để vào Nam công tác và tôi đã hứa một điều trước gia đình anh là: "Con sẽ bên cạnh và yêu thương anh ấy từ những điều không hoàn thiện, con sẽ là chân phải của anh dìu anh qua bất hạnh của cuộc đời". Giờ đây chúng tôi đã về chung nhà được 7 năm với sự xuất hiện của 2 thiên thần nhỏ. Anh vẫn nhẹ nhàng yêu thương vợ con như thế, tôi vẫn bên anh chân thành và thấu hiểu, cùng nhau dạy bảo các con và sống hạnh phúc với những điều giản đơn vẫn cảm thấy ấm lòng.