Rồng Xí Muội

Là nhìn thấy nụ cười chồng và con gái!

Câu chuyện hạnh phúc của tôi

Vợ chồng tôi từ tỉnh lẻ lên Sài Gòn học tập và làm việc. Ngày con chào đời cũng là ngày chồng tôi thất nghiệp, bởi chồng không chấp nhận đi công tác xa khi tôi vừa sinh bé. Trên đất Sài Gòn, 2 vợ chồng tôi cùng nhau chăm con, ông bà nội ngoại đều ở quê. Ban ngày chồng tìm việc, phụ tôi chăm con, tối tôi đi dạy, chồng dỗ con ầu ơ suốt 3 tiếng để chờ mẹ về rồi con mới chịu ngủ do thiếu sữa mẹ. Thế đấy, ngày qua ngày, điều kiện kinh tế rất khó khăn, nhưng vợ chồng tôi rất vui vẻ, tôi luôn thấy rằng mình thật may mắn vì chồng luôn giúp đỡ và chăm sóc 2 mẹ con tôi tốt nhất có thể. Có những bữa cơm chỉ là vài miếng đậu chiên và dĩa rau muống luộc, nhưng chúng tôi thấy thật ấm áp. Thắm thoát con vào lớp 1, chồng tôi phải dậy sớm đi làm từ 5h30 sáng, chiều về đến nhà đã hơn 7h tối. Mọi việc đưa đón con tôi phụ trách hết. Sau khi đưa con đi học rồi tôi đi làm, 6h30 chiều đón con ở lớp ngoài giờ nhờ cô giáo giữ, do tôi làm việc tới tận 6h. Về đến nhà cũng đã 7h, rồi cơm nước, giặt giũ dọn dẹp, rồi phải có thời gian ôn bài cùng con, nên những bữa ăn nhanh đặt bên ngoài diễn ra thường xuyên. Một ngày nọ con gái nói với tôi: "mẹ ơi con thèm cơm mẹ nấu, ăn gì cũng được hết mẹ, mẹ nấu gì cũng là số 1". Nghe con trẻ nói mà thương quá, rồi tôi cố gắng nấu ăn thường xuyên hơn, con thì hớn hở, ăn nhiều hơn vì thích, dù nhiều bữa quá trễ giờ chỉ ăn trứng luộc kèm dưa leo mà thôi. Thiệt tình chồng tôi và con chỉ muốn ăn đồ ăn tôi nấu. Thế là 4h40 sáng tôi phải chuẩn bị bữa sáng cho chồng đi làm và con đi học, chiều về tranh thủ nấu ăn nhanh nhất có thể. Mệt lắm chứ, nhưng nhìn 2 nụ cười kia (chồng và con) là mọi mệt mỏi trong tôi đều tan biết. Giờ đây dù hoạt động từ 4h30 sáng đến 9h30 tối nhưng tôi vẫn luôn vui, luôn ấm áp, luôn mỉm cười hài lòng khi thấy 2 tình yêu của mình vui vì được ăn cơm tôi nấu mỗi ngày. Đối với tôi, hạnh phúc là những bữa ăn cả nhà quây quần bên nhau, là nhìn thấy nụ cười của những người tôi thương mỗi ngày.