Mai Kim Anh

Là được làm việc mình thích, được nhìn thấy nụ cười khỏe mạnh của con yêu!

Câu chuyện hạnh phúc của tôi

Hai từ "hạnh phúc" nghe tưởng chừng có điều gì đó rất lớn lao, nhưng đối với tôi nó là những điều bình dị có thể xảy ra hàng ngày, hàng tuần, những hành động đó được lặp đi lặp lại đến nỗi người ngoài thấy nó chả có gì to tát, nhưng với tôi đó là "hạnh phúc" rồi. Tôi cũng có thanh xuân, một thanh xuân đầy hoài bão, ước vọng. Ngày ngồi trên hàng ghế cấp 3, tôi luôn cố gắng học với mong muốn sẽ đậu được trường đại học mình mơ ước, nhưng không phải cái gì mình muốn cũng được, tôi chỉ đủ điểm đậu cao đẳng. Buồn có không? Dĩ nhiên là có. Thất vọng có không? Làm sao tôi không thất vọng cho được sau bao nhiêu nỗ lực mà bản thân tự bỏ ra chứ! Nhưng, nhờ có ba mẹ động viên tôi nên mọi buồn phiền đó tôi gạt qua hết. Tôi tự nhủ, cao đẳng cũng được, miễn mình cố gắng, đừng bao giờ đầu hàng là được thôi. Đó là niềm "hạnh phúc" khi tôi có ba mẹ kề bên, sẻ chia, giúp tôi vô điều kiện mỗi khi tôi cần điểm tựa vào những lúc bế tắc nhất. Tôi vui thì ba mẹ cũng sẽ vui, tôi khóc thì ba mẹ cũng sẽ khóc, tôi chắc chắn ba mẹ bạn cũng như vậy, đúng không? Thời gian là thứ gì đó vô hình, vụt nhanh, thấm thoắt sẽ biến mọi thứ thay đổi trong chốc lát, mà bạn cứ ngỡ như mình mới mơ giấc mơ đêm qua vậy. Phải đến khi tốt nghiệp ra trường gần 2 năm, tôi mới có một công việc gọi là tạm ổn định. Nghề giáo đến với tôi như một cơ duyên, tôi được phân vào dạy vùng, buôn thuộc diện khó khăn của xã, ngày đầu nhiều bỡ ngỡ, và cũng phải nói khá là mệt mỏi khi mà phải chạy xe đi dạy trên một quãng đường khá xa, đã thế ngày nắng thì bụi phủ đầy đồ, ngày mưa thì lầy lội, tôi cũng không đếm xuể được số lần tôi "đo ván" với con đường ấy nữa...nhưng trong tôi vẫn thấy "hạnh phúc", vì tôi có việc để làm, có con đường để đi, có ước mơ để thực hiện. Thời gian cho tôi làm quen tất cả, cho tôi có được anh xã dễ mến, tình cờ từ anh em kết nghĩa thành người yêu rồi giờ thành vợ chồng. Ai nói hôn nhân là "nấm mồ của tình yêu" nhỉ? Suýt chút nữa là tôi tin như vậy luôn đấy! Các bạn nữ đã lấy chồng như tôi ắt hẳn biết cái cảm giác vừa mừng khi được lấy người mình yêu thương nhưng cũng vừa tràn ngập sự lo âu, sợ sệt khi nghĩ về việc làm dâu, tự đặt ra hàng trăm câu hỏi "liệu mình có sống được với ba mẹ chồng không? nấu ăn thế này có vừa miệng ba mẹ không nhỉ? thôi xong, hôm nay mình mệt, dậy trễ nữa rồi, không biết ba mẹ có la không?..." Đấy, thật sự nghĩ tới đó là nhức đầu lắm rồi các bạn nhỉ, có câu "Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", tôi cũng trải qua những va chạm không cần thiết, những hiểu lầm, nhưng trải qua một thời gian, cứ thế tôi quen dần nếp sống của một nàng dâu, không gì là không thể khi bạn biết cách khắc phục mọi chuyện, với tôi đó cũng được xem là một dạng "hạnh phúc" - một dạng hạnh phúc mang tên đủ đầy. Và rồi sau hơn một năm cưới nhau, tôi và anh nhận tin vui, chúng tôi đón đứa con trai đầu lòng trong niềm vui hân hoan không kể xiết, kéo theo là biết bao nhiêu chuyện vui buồn khi chăm sóc con. Vì sức khỏe không đảm bảo nên tôi chọn đẻ mổ, giai đoạn đầu tôi tiêm kháng sinh khá nhiều nên con tôi hầu như chỉ được uống sữa mẹ từ người khác, còn không có thì thay thế bằng sữa công thức. Ôi thôi, "stress" bủa vây khi thấy con khóc mà mẹ cho con bú mãi cũng không có giọt sữa nào, thế là tôi hạ quyết tâm cày ngày cày đêm kích sữa. Đúng là trời không phụ lòng người sau bao công sức tôi đổ ra, thật sự rất hạnh phúc khi mà cái cảm giác ôm con vào lòng, có sữa cho con bú, con không còn quấy khóc, mẹ an nhiên trong lòng. Không kể vào thời gian đó, tôi phải cảm ơn anh chồng của mình rất là nhiều, luôn luôn chăm sóc tôi từ lúc mới sinh cho đến khi hết cữ. Ngày sinh xong, tôi đau không bế con được, một mình anh bế con, pha sữa cho con, mình anh thay tôi lo cho con tất cả. Thế đấy, hạnh phúc với tôi chỉ vậy mà thôi. Giờ đây trai yêu đã gần một tuổi rồi, con vẫn là đứa trẻ tinh nghịch, lắm lúc mệt lắm, mà lắm lúc cũng vui một cách lạ kỳ khi cuộc sống có thêm thiên thần bé nhỏ ở bên. Tại sao tôi lại nói " Hạnh phúc trong tôi là được làm việc, được nhìn thấy nụ cười khỏe mạnh của con yêu!" Bạn biết không, cuộc sống là vô thường, không ai biết ngày mai sẽ có chuyện gì xảy ra đến với mình, vậy tại sao ta không suy nghĩ tích cực, sống một cuộc sống lạc quan cho đời có ý nghĩa. Với tôi, hạnh phúc là khi bạn thức dậy vẫn còn thở, chăm lo cho gia đình bé nhỏ của mình, mỗi sớm đi làm được ngửi thấy mùi không khí trong lành, được nhìn thấy từng ánh nắng xuyên qua kẽ lá, làn gió mát nhẹ lùa qua tai. Vậy đó, sau một ngày đi làm về mệt mỏi, thứ bạn chờ đợi nhất là gì? Với tôi là được nhìn thấy nụ cười khỏe mạnh của trai yêu, chỉ thế thôi với tôi là quá đủ rồi. Hạnh phúc chẳng ở đâu xa, cũng chẳng có gì to tát, hạnh phúc ở ngay bên cạnh mình mà thôi. Và bạn cũng vậy, đúng không?