Phạm Kim Yến

Hạnh phúc của tôi là đánh thức niềm đam mê tìm hiểu của học trò.

Câu chuyện hạnh phúc của tôi

Tôi là một cô giáo tiểu học. Công việc hằng ngày của tôi là đến trường cùng học và cùng khám phá với bọn trẻ. Học sinh của tôi là những cô bé, cậu bé vô tư, hồn nhiên và giàu cảm xúc. Ban đầu, tôi nghĩ: dạy tiểu học chẳng có gì là khó. Nhưng chính nơi đây, tôi đã học được rất nhiều bài học lớn của cuộc đời. Làm việc với những bạn nhỏ, mỗi bạn một tính cách thật không hề dễ. Có những lúc tôi muốn từ bỏ. Có những ngày tôi đã ước, giá như bị ốm thật nặng để khỏi phải đến trường. Nhưng những cảm giác mệt mỏi ấy chả hiểu sao tan biến từ khi nào mỗi khi tôi nhìn thấy khuôn mặt đáng yêu của chúng. Tụi nhỏ rất thích ôm. Trước lúc vào giờ học, cô bé chạy lên ôm. Học thể thao xong, chạy vào lớp, thấy cô là chúng ôm. Ăn xong, chúng ôm. Vừa khóc nhè xong, chúng ôm. Quần áo cả một ngày toàn mùi bọn trẻ. Nhìn thế giới qua lăng kính của chúng thật hay. Chúng luôn có cách nhìn đầy yêu thương với mọi thứ. Không như chúng ta, luôn mang quy tắc, giáo điều ra để quy chụp hành động. Một tiết học với chúng có rất nhiều điều thú vị. Chúng là những nhà thơ xuất sắc nhất của tôi. Chúng học rất nhanh cách gieo vần và điệp từ tạo nên những vần điệu thật thú vị. Chúng có cách tạo ra những kết truyện thật ngộ nghĩnh. Ví như, chúng chả thích cô Tấm quay trở về hoàng cung, chúng muốn cô có một cuộc sống tự do, vui vẻ mãi mãi cùng với một người nông dân bình thường thương yêu cô. Ở hoàng cung, có hoàng thượng thương yêu cô Tấm nhưng lại không thể bảo vệ cô, để mẹ con Cám hãm hại hết lần này đến lần khác. Mỗi ngày của tôi cứ thế trôi đi. Tôi hạnh phúc bởi những tiếng cười vui vẻ của chúng. Chúng không bao giờ để nỗi buồn hay sự bực tức quá một giờ trong người. Chúng có vẻ rất giận cô vì cô phạt mất tập trung trong giờ. Nhưng ngay sau đó, chúng lại đến nói chuyện và lại ôm cô sau đó. Tôi hạnh phúc, bởi mỗi khi bước vào lớp, chúng lại đón chờ tôi bằng ánh lấp lánh, tò mò vì không biết hôm nay chúng được học gì, nghe kể chuyện gì? Tôi hạnh phúc vì những lời năn nỉ đáng yêu của chúng: "Nữa đi mà cô!" Tôi hạnh phúc khi nghe tiếng chúng gọi tên cô từ xa, rồi từ đâu chạy ùa ra. Hay có những lần tôi có việc không ở lớp buổi sáng, mãi đến chiều mới về, vừa nhìn thấy cô là chúng thi nhau mách tội bạn. Tôi hạnh phúc vì được đứng trên bục giảng, nơi tôi hằng ao ước, được nói cho chúng nghe về những điều tôi biết, được nghe chúng nói về cách cảm nhận của chúng về cuộc sống xung quanh. Mỗi ngày đến với chúng là mỗi ngày vui của tôi.