Đoàn Thị Hương Huệ

HẠNH PHÚC CỦA TÔI LÀ ĐƯỢC CÙNG ANH GỌI CHUNG TIẾNG "MẸ"

Câu chuyện hạnh phúc của tôi

Ai đó đã từng nói rằng “Phụ nữ lấy chồng cũng như đánh cược cuộc đời. Thông minh, xinh đẹp không bằng may mắn”. Với tôi, hiện tại câu nói này đã đúng. Cuộc sống lạ lắm, ước mơ của con người ta cũng khác nhau nữa. Ai rồi cũng mong cho mình được hạnh phúc. Có người hạnh phúc khi được sống trong sung túc đủ đầy, có người lại thấy hạnh phúc khi mỗi ngày nhìn con lớn lên khỏe mạnh. Còn hạnh phúc của tôi, chỉ đơn giản là được gọi chung cùng anh tiếng “Mẹ” Tôi cứ hay đùa với chồng bằng hai câu thơ của Xuân Quỳnh: “Mẹ nào đâu của riêng anh, Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi” Ngày về làm dâu mẹ, miệng tôi cứ e ngại thế nào chẳng thể gọi được. Tôi có một tuổi thơ lấm lem bùn đất trên dãi đất miền núi Trường Sơn, dưới chân núi Ngọc Linh. Tôi sống cuộc đời của một đứa trẻ mồ côi, bên bà nội. Nội mãi miết với cuộc sống mưu sinh, tôi lầm lũi sống cuộc đời bên canh. Tôi đi học, lớn lên rồi đi làm. Tôi không có cơ hội học hết những kỹ năng sống… Tôi về nhà mẹ, mang theo cả tính vụng về hậu đậu của cô con gái miền núi. Tôi chẳng biết nấu ăn, chẳng giỏi việc nhà, chẳng biết cắm hoa, thậm chí cả về giao tiếp tôi cũng nhút nhát. Nhưng mẹ chồng tôi lạ lắm. Mẹ chẳng hề phàn nàn tôi ương ngạnh vụng về. Mẹ dạy tôi dùng các thiết bị điện trong nhà, dạy tôi nấu ăn. Mẹ đặc biệt chỉ cho tôi món mì Quảng, món ăn mà cả nhà chồng tôi đều rất thích ăn mỗi khi có dịp đoàn viên. Trước khi nấu được món mì ngon như ngày hôm nay, tôi đã làm hư rất nhiều lần. Lúc mặn, lúc nhạt, lúc thì hương vị không đậm đà. Bao giờ mẹ cũng cười “có làm mới có hư, có hư rồi mới nên được, con đừng nản”. Mẹ hay dắt tôi đi chợ, nói cho tôi những món bố chồng thích, và cả những món chồng tôi thích. Nói chung ở bên mẹ, tôi thấy lòng an yên. Mẹ rất thích hoa, đặc biệt là hoa lan và dạ hương. Ngày còn trẻ, ba đã ươm trồng cho mẹ cả vườn hoa lan mà mẹ chăm sóc đến tận bân giờ. Mẹ bảo ba còn nợ mẹ một vườn hoa dạ hương mà đến nay ông ấy chưa trả, vì thế mà mẹ phải ở bên cạnh ông ấy để đòi nợ, không buông được. Mẹ thật lạ, luôn chia sẻ với tôi về sở thích của chồng. Đôi lúc tôi thấy mẹ không giống mẹ chồng tí nào. Mẹ giống như người mẹ ruột, cứ luôn bày tôi cách chinh phục và giữ trái tim người mình yêu thương. Được mẹ chỉ dẫn, mỗi ngày tôi cắm một lọ hoa tươi để trên bàn, tôi vào bếp nấu nhưng món ăn ngon đợi chồng về. Mỗi tối về đến nhà, anh cứ nhìn bình hoa tươi tôi cắm mà bảo: “Sao em cứ mơn mởn như hoa thế này”. Những lúc ấy mẹ nhìn tôi mỉm cười mãn nguyện. Mẹ dùng dung dịch vệ sinh Dạ Hương đã nhiều năm nay, và bảo tôi cứ dùng thử. Tôi thật thà nói với mẹ “Quê con nghèo lắm mẹ ạ, mấy sản phẩm này chẳng bao giờ tới được miền núi của con đâu, hồi còn ở nhà, con toàn dùng nước muối loảng”. Mẹ chỉ cười và mua cho tôi rất nhiều những lọ Dạ Hương như thế. Mẹ bảo “đây là mùi hương mẹ rất thích, là phụ nữ thì phải đảm đang, phải chân thành, và phải thơm con nhé”. Mẹ ơi, cuộc sống rồi sẽ đổi thay, con người sẽ già đi theo thời gian. Mỗi ngày nếp nhăn trên trán mẹ càng thêm lên, thì tình yêu mẹ giành cho chúng con càng đong đầy chẳng bao giờ vơi đi. Con thấy mình hạnh phúc khi được cùng chồng gọi chung tiếng mẹ. Bởi vì có mẹ, con có cả một trời yêu thương.