Nguyễn Thảo

Hạnh phúc của mẹ là có con trong đời.

Câu chuyện hạnh phúc của tôi

Già nửa đời người, có niềm hạnh phúc nào lớn lao hơn làm mẹ. Nhìn thấy con yêu trưởng thành cũng là lúc mẹ biết mình ngày một già nua theo năm tháng nhưng niềm vui thì cứ thế đong đầy. Có những lời ấp ủ trong lòng từ rất lâu nhưng lại chẳng biết nói với con thế nào... Gửi con gái đầu lòng Lần đầu tiên biết tin có con trên đời mẹ vẫn chưa thể tin là thật. Bao hoang mang, lo lắng cùng bất an của 1 cô gái trẻ 21 tuổi khiến mẹ chưa sẵn sàng tiếp nhận sự thật này. Cuộc sống khi ấy với mẹ thật khó khăn, mẹ thật sự không biết mình sẽ phải đối mặt như thế nào, sẽ nuôi con ra sao khi mà cả bố lẫn mẹ vẫn còn quá bấp bênh. Và hơn hết, mẹ dằn vặt với suy nghĩ có nên giữ con ở lại hay để cho con sớm đầu thai đến với 1 gia đình khác tốt hơn. Nhưng cuối cùng, bằng tất cả yêu thương và nghị lực, mẹ quyết định giữ con bên mình, mẹ tự nhủ sẽ làm tất cả để cho con một cuộc sống tốt nhất mẹ có thể. Suốt quãng ngày mang thai, mẹ vẫn cố gắng đi làm, mong sao đón con ra đời mẹ có thể cho con 1 điều kiện sống tốt. Đôi lúc nhìn những bà mẹ khác hưởng cuộc sống an nhàn, mẹ bất chợt chạnh lòng, thương thân thì ít, mẹ tủi cho sự thiệt thòi của con nhiều hơn. Ngày 26/06/1997, mẹ vẫn nhớ đó là 1 ngày mùa hè nắng gắt, 4 giờ sáng mẹ vỡ ối, sự thiếu thốn kinh nghiệm của 1 bà mẹ trẻ đã khiến mẹ thậm chí còn chẳng biết là mình sắp sinh. Càng về trưa, khi cơn đau dữ dội ập đến, bố con khi ấy đi làm xa, mẹ đành nhờ người bạn đưa ra trạm y tế xã. Giữa ngày mùa ai nấy đều bận rộn, trạm y tế vắng tanh không người trực, đến bà đỡ cũng chẳng thấy bóng dáng, mà cả mẹ lẫn con khi ấy đều chẳng đợi được nữa. 12 giờ trưa, con chào đời trong cái tiết trời nóng nực cao điểm của tháng 6, người đỡ con chẳng ai khác, chính là cô bạn đã đưa mẹ con mình ra trạm y tế. Không tã lót, không chăn ủ, con nằm lọt thỏm, đỏ hỏn trong chiếc áo sơ mi cũ nát của mẹ. Nhìn đôi môi đỏ mọng cất những tiếng khóc đầu đời, lòng mẹ chợt dấy lên chua xót. Năm con 3 tuổi, đôi chân lon ton chạy theo gánh hàng rong của mẹ không biết mỏi mệt, con theo mẹ đi khắp phố phường Hà Nội. Nhìn ánh mắt háo hức của con mỗi khi ngang qua những trường mầm non, hay những khu vui chơi thiếu nhi,...mẹ lại thấy nhói ở trong lòng. Năm con 5 tuổi, mẹ gửi con vào học ở trường mẫu giáo của làng. Ngày đầu đến lớp, con nằm chặt vạt áo mẹ, trong mắt con khi ấy, mẹ nhìn thấy vẻ lo sợ, rụt rè xen lẫn tò mò và háo hức. Con không khóc nhưng mắt con hoe đỏ khi lần đầu mẹ bỏ con ở lại lớp giữa những người xa lạ. Mẹ biết con gái mẹ mạnh mẽ lắm, nhất định con sẽ hòa nhập nhanh thôi. Thế rồi con vào lớp 1, dù thiệt thòi không được học sớm như các bạn, nhưng con gái mẹ học giỏi lắm, còn được đi thi học sinh giỏi nữa. Con biết không, mẹ tự hào về con vô cùng. Ngày con đi thi, mọi người ai nấy đều có xe đẹp máy êm chở con chở cái đi từ sớm. Mẹ con mình chỉ có độc chiếc xe đạp cọc cạch, mẹ chở con qua bao cánh đồng, đường xóc, mặt con nhăn lại vì đau mà chả dám kêu than với mẹ. Người ta có con đi thi thì bồi bổ nào sữa, nào bánh kẹo, nào xúc xích, trong khi mẹ chỉ còn vỏn vẹn mấy chục bạc, mua cho con gái hộp bút mới, rồi chỉ đủ mua thêm cho con một hộp sữa, vậy mà con vẫn vô tư, vui vẻ, không vòi vĩnh. Mẹ lại thấy thương con nhiều quá. Năm con vào lớp 8, gia đình xảy ra bao biến cố, ông mất, căn nhà gắn bó cũng mất theo, cả gia đình mình vào nam sinh sống, mẹ cứ sợ cuộc sống ở miền đất mới sẽ làm con khó chấp nhận. Nhưng không, con gái mẹ mạnh mẽ lắm, không chỉ thích nghi tốt, con còn một mực thay mẹ quán xuyến việc gia đình, chăm lo cho 2 đứa em nhỏ để bố mẹ yên tâm kiếm tiền. 12 năm học cứ thế trôi qua, cô gái bé nhỏ của mẹ vẫn nỗ lực mang đến cho mẹ bao hãnh diện. Rồi những ngày cuối cấp 3, nhìn con miệt mài bên sách vở đến 1-2 giờ sáng, áp lực đổ dồn lên người khiến con gầy đi trông thấy, mẹ lại thấy xót xa trong lòng. Tiền bạc, lo toan, gánh nặng cộng với việc có thêm hai đứa nhỏ khiến mẹ không đủ chu đáo để quan tâm con nhiều hơn, nhưng mẹ muốn con biết mẹ yêu con nhiều lắm. Thi đại học xong, con quyết định ra Hà Nội, theo đuổi ước mơ của mình, rời xa mẹ để sống một cuộc sống tự lập. Mẹ có buồn, có lo, nhưng mẹ luôn tôn trọng quyết định của con và hơn hết mẹ tin tưởng con gái yêu của mẹ. Có một dạo con gọi điện về cho mẹ, con kể nhiều lắm về một cậu bạn nào đó, mẹ chợt nhận ra con gái mẹ đã lớn thật rồi, đã biết yêu thật rồi. Bẵng đi một dạo, trên facebook con tràn ngập những status thật buồn. Mẹ chẳng biết làm gì hơn ngoài gọi điện an ủi con bằng những câu chuyện vu vơ, nhưng khi ấy mẹ thật lòng muốn nói: "Đừng buồn nữa con gái, rồi sẽ sớm có người tốt hơn cậu ta đến và yêu con thôi". Thời gian cứ thế trôi qua, con gái mẹ giờ đã ra trường, đã lấy chồng. Ngày con cưới mẹ không thể đến dự, nhưng mẹ vẫn luôn dõi theo con. Không thể trực tiếp nhìn thấy con trong ngày cưới nhưng mẹ biết con gái mẹ mặc váy cưới nhất định sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất, lộng lẫy nhất. Nghĩ đến việc xa 2000 cây số, mỗi lần gặp con cũng thật là khó khăn, rồi con sẽ gọi người khác là cha là mẹ, lòng mẹ chợt hụt hẫng như mất đi điều gì đó thật lớn lao. Phải thật hạnh phúc con gái nhé! Ngày hôm nay con gọi điện khoe với mẹ con đã có thai, mẹ sắp được làm bà ngoại, con tíu tít kể cho mẹ nghe con cùng chồng đi sắm những gì, mẹ chợt mừng nhưng cũng chợt lo. Con gái mẹ, đã làm mẹ ở cái tuổi 21... Mẹ biết bản thân mẹ vốn không được học hành nhiều, câu chữ viết ra cũng lủng củng, nhưng là những lời mẹ ấp ủ từ đáy lòng dành đến con yêu. Mẹ muốn con biết, con đầu lòng là đứa con kết tinh của tình yêu giữa bố và mẹ. Có con trong cuộc đời này chính là niềm hạnh phúc lớn lao mà mẹ may mắn có được. Mãi yêu con! Năm con vào lớp 8, gia đình xảy ra bao biến cố, ông mất, căn nhà gắn bó cũng mất theo, cả gia đình mình vào nam sinh sống, mẹ cứ sợ cuộc sống ở miền đất mới sẽ làm con khó chấp nhận. Nhưng không, con gái mẹ mạnh mẽ lắm, không chỉ thích nghi tốt, con còn một mực thay mẹ quán xuyến việc gia đình, chăm lo cho 2 đứa em nhỏ để bố mẹ yên tâm kiếm tiền. 12 năm học cứ thế trôi qua, cô gái bé nhỏ của mẹ vẫn nỗ lực mang đến cho mẹ bao hãnh diện. Rồi những ngày cuối cấp 3, nhìn con miệt mài bên sách vở đến 1-2 giờ sáng, áp lực đổ dồn lên người khiến con gầy đi trông thấy, mẹ lại thấy xót xa trong lòng. Tiền bạc, lo toan, gánh nặng cộng với việc có thêm hai đứa nhỏ khiến mẹ không đủ chu đáo để quan tâm con nhiều hơn, nhưng mẹ muốn con biết mẹ yêu con nhiều lắm. Thi đại học xong, con quyết định ra Hà Nội, theo đuổi ước mơ của mình, rời xa mẹ để sống một cuộc sống tự lập. Mẹ có buồn, có lo, nhưng mẹ luôn tôn trọng quyết định của con và hơn hết mẹ tin tưởng con gái yêu của mẹ. Có một dạo con gọi điện về cho mẹ, con kể nhiều lắm về một cậu bạn nào đó, mẹ chợt nhận ra con gái mẹ đã lớn thật rồi, đã biết yêu thật rồi. Bẵng đi một dạo, trên facebook con tràn ngập những status thật buồn. Mẹ chẳng biết làm gì hơn ngoài gọi điện an ủi con bằng những câu chuyện vu vơ, nhưng khi ấy mẹ thật lòng muốn nói: "Đừng buồn nữa con gái, rồi sẽ sớm có người tốt hơn cậu ta đến và yêu con thôi". Thời gian cứ thế trôi qua, con gái mẹ giờ đã ra trường, đã lấy chồng. Ngày con cưới mẹ không thể đến dự, nhưng mẹ vẫn luôn dõi theo con. Không thể trực tiếp nhìn thấy con trong ngày cưới nhưng mẹ biết con gái mẹ mặc váy cưới nhất định sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất, lộng lẫy nhất. Nghĩ đến việc xa 2000 cây số, mỗi lần gặp con cũng thật là khó khăn, rồi con sẽ gọi người khác là cha là mẹ, lòng mẹ chợt hụt hẫng như mất đi điều gì đó thật lớn lao. Phải thật hạnh phúc con gái nhé! Ngày hôm nay con gọi điện khoe với mẹ con đã có thai, mẹ sắp được làm bà ngoại, con tíu tít kể cho mẹ nghe con cùng chồng đi sắm những gì, mẹ chợt mừng nhưng cũng chợt lo. Con gái mẹ, đã làm mẹ ở cái tuổi 21... Mẹ biết bản thân mẹ vốn không được học hành nhiều, câu chữ viết ra cũng lủng củng, nhưng là những lời mẹ ấp ủ từ đáy lòng dành đến con yêu. Mẹ muốn con biết, con đầu lòng là đứa con kết tinh của tình yêu giữa bố và mẹ. Có con trong cuộc đời này chính là niềm hạnh phúc lớn lao mà mẹ may mắn có được. Mãi yêu con!