Nguyễn Thị Tuyết Trinh

Ước được một lần đoàn tụ lâu hơn chút nữa.

Câu chuyện hạnh phúc của tôi

Một cô tân sinh viên 18 tuổi vừa bỡ ngỡ với môi trường học mới lạ, vừa phải sống xa mẹ. Lúc đó tôi chỉ ước giá như cuộc sống gia đình mình đừng khó khăn. Tôi sợ không có tiền học nên chỉ dám thi vào trường ở tỉnh tôi sống. Vừa đỡ tốn tiền, vừa được gần nhà. Nhưng chắc cuộc sống không cho phép tôi có được những điều tôi mong muốn. Buồn thay, nghe tin tôi đậu vào trường Cao đẳng Sư phạm, sẽ là giáo viên trong tương lai, bố mẹ vừa mừng vừa lo. Lo vì không có tiền đóng học phí cho tôi nhập học. Vì tôi đã chọn học ngành Tiếng Anh du lịch, cái ngành không nằm trong phạm vi được miễn học phí của tỉnh. Và rồi mẹ quyết định vào Sài Gòn giúp việc cho người ta. Chấp nhận sống xa gia đình chỉ để kiếm tiền đóng học phí cho tôi. Và như thế thời gian cứ vậy mà trôi qua từng ngày. Tôi buồn vì không có mẹ bên cạnh, nhưng thay vào đó tôi cố gắng chăm chỉ học tập, vừa học vừa làm thêm để cho mẹ đỡ gánh nặng. Mẹ đi làm cho người ta, mỗi năm chỉ được về thăm gia đình vào những dịp lễ, tết. Thế nhưng mỗi lần về thì ở nhà không quá 3 ngày lại phải đi làm lại. Cả nhà vui vẻ khi mẹ về. Và rồi lại hiu quạnh khi mẹ đi. Những lúc đó tôi chỉ ước gì hồi ấy mình đừng thi đậu. Như vậy mình sẽ đi làm phụ gia đình để mẹ không phải sống xa chúng tôi. Và tôi ước, ước gì mẹ ở nhà lâu hơn chút nữa. Đối với tôi, hạnh phúc là khi cả nhà được sum vầy không phải sống xa nhau.