Trần Thị Quỳnh Ngân

Hạnh phúc là an nhiên trong tâm hồn dù là những điều giản đơn nhất.

Câu chuyện hạnh phúc của tôi

NGÀY NGẮN, HẠNH PHÚC DÀI Viết cho hành trình kết nối yêu thương trải qua bao khó khăn vẫn đong đầy hạnh phúc, Gởi đội Đỏ và những ai đang đi tìm hay thậm chí chỉ là hoài niệm về hạnh phúc, Sài Gòn nóng quá phải không anh chị bạn? Mới ngày nào chúng ta vẫn đang vui vẻ ở vùng đất vừa hoa lệ, thanh tao vừa hùng vĩ một cách nhẹ nhàng đủ để ta tới mà chẳng muốn rời đi, đủ để ta đến một lần sẽ còn đến mãi. Những ngày ở Đà Lạt ấy thật đáng trân quý biết bao. Đó là chuyến hành trình ngắn ngày hiếm hoi còn đọng lại trong "em" bao cảm xúc lẫn lộn. Bao ngày đã trôi qua nhưng không thể quên đi được, có cái gì đó níu giữ trái tim này lại. Nó cứ mãi ước rằng bây giờ là lúc đó, là lúc chúng ta đang vui đùa bên nhau, không quá dài nếu không muốn nói là quá ngắn ngủi nhưng đủ để trở thành hồi ức đẹp khi nhớ về với tâm thế háo hức trào dâng. Chúng ta thực chỉ gặp một lần vậy thôi sao? Chúng ta chỉ lướt qua nhau như vậy ư? Không, "em" thực sự rất buồn, buồn đến rơi nước mắt khi nghĩ đến điều đó. Lại ước về một cuộc hội ngộ ở chốn phồn hoa đô thị của Sài thành nhưng điều đó, liệu có thể? Chỉ vài ngày nhưng chuyến hành trình thực sự vui vẻ và hạnh phúc dù có những nốt trầm không đáng nhưng chính những điều đó khiến "em" ngộ ra nhiều điều. Hạnh phúc chỉ thực sự trọn vẹn khi nó đủ vững vàng sau giông bão, là sự trách hờn tưởng như chia xa, là mâu thuẫn với chính những người mà mình cho là hiểu mình nhất. Vâng, buồn lắm khi mà người mình yêu quý, tin tưởng là thân thuộc nhất lại bất đồng sâu sắc với mình. Và cũng chính điều đó khiến cho tình cảm giữa các bên thêm bền chặt sau giông tố. Chữ “tình” chỉ đi vào lòng nhau khi xuất phát chân thành từ hai phía dù đó là tình bạn, tình yêu hay bất cứ tình cảm gì. Vượt qua những điều đó, team Đỏ đã chiến thắng cuộc đua với bao thử thách chông gai mà điều tuyệt vời nhất là chiến thắng chính mình, chiến thắng cái tôi của bản thân. Đừng chờ người kia nhượng bộ khi mình không chịu nhường bước, hãy chủ động khi còn có thể hàn gắn. Đừng để mất rồi mới cuống quýt đi tìm. Thật may là chúng ta kết thúc chuyến đi trong êm đẹp, là chuỗi hành trình đạt đến đỉnh cao của háo hức và hạnh phúc trong "em". Hạnh phúc đơn thuần là thứ làm ta vui Hạnh phúc giản đơn khiến ta mỉm cười Hạnh phúc thực sự khắc sâu kí ức đẹp trong ta Hạnh phúc nên là đích đến cho bao nỗ lực vất vả Hạnh phúc của hạnh phúc là niềm vui thực sự trong tâm thái an nhiên mỗi khi nghĩ về Hạnh phúc, xin hãy đi tìm… Sài Gòn lại mưa hay mưa trong lòng? Làm sao để quên được những thước phim quý giá ấy? Sẽ không quên, không bao giờ quên bởi nó đã lưu trữ trong kho kỉ niệm đẹp của tuổi trẻ. Và chuyến tàu mang tên Hạnh phúc sẽ lại đưa ta đến những miền đất tốt tươi của yêu thương, tha thứ, cho đi và bác ái. Vẫn vậy, vẫn mong có chí ít một cuộc hội ngộ ở Sài thành và tiếp tục cùng nhau đồng hành ở những chuyến đi phía trước - phía ánh nắng của hạnh phúc. Xin mãi là thành viên đội Đỏ - xin là tia nắng reo vui trong hạnh phúc, “ĐĐ”