Phương Đông

Hạnh phúc của tôi là nụ cười của cha mẹ

Câu chuyện hạnh phúc của tôi

Trong cuộc sống, các bạn theo đuổi mục tiêu gì và điều gì làm các bạn hạnh phúc? Thành công trong sự nghiệp, kiếm được nhiều tiền hay có là có được người yêu lý tưởng? Tất cả những điều đó nếu có được thật sự là rất hạnh phúc nhưng sẽ chỉ là vô nghĩa nếu cuộc đời ta không có cha mẹ song hành. Tôi hiện đang ở tuổi 24, những điều trên hầu như chưa có nhưng bù lại tôi sống trong tình yêu như biển trời của cha mẹ. Sinh ra trong một gia đình nghèo, nhưng từ nhỏ tôi chẳng khác gì một “đại tiểu thư con nhà nghèo” chính hiệu. Cha mẹ cưng chiều tôi hết mực, tôi hầu như không đụng móng tay vào việc nhà. Cha mẹ tôi rất hiền, điềm đạm với mọi người xung quanh nhưng rất cứng rắn với những ai ăn hiếp, bắt nạt con mình. Cha mẹ tôi là những người làm công việc góp phần đem lại cho người dân môi trường xanh sạch đẹp. Tôi tự hào vì là con gái cưng duy nhất của họ. Tôi vốn sinh thiếu tháng, từ nhỏ bệnh tật triền miên khiến cha mẹ tốn không biết bao nhiêu công sức và tiền của. Khi tôi hỏi họ có mệt không, luôn nhận lại được câu trả lời là không. Vì với cha mẹ niềm hạnh phúc chính là nhìn thấy con khỏe mạnh, họ có thể sẵn sàng bệnh thay cho đứa con của mình. Gia đình chúng tôi vẫn chưa thể có một căn nhà vững chắc, cha mẹ đã gần 60 vẫn phải tần tảo sớm hôm. Tôi vẫn luôn tự nhủ cố gắng kiếm thật nhiều tiền để sớm ngày cho cha mẹ một căn nhà. Tạo bao áp lực cho bản thân, ngày qua ngày khiến tôi trở nên trầm cảm. Tôi lại làm cho cha mẹ lo lắng, tìm mọi cách để có tiền điều trị cho tôi. Những tháng ngày trị bệnh ở nhà, tôi nhận ra những ước mơ danh vọng có nhà cao cửa rộng, được đi du học sẽ chẳng là gì khi được ở cạnh mẹ cha, được nhìn thấy nụ cười của họ là liều thuốc tiên thuyên giảm bệnh tình. Tôi đã từng muốn đi làm xa nhà, những lúc ấy tôi mới thấy nhớ và quý những giây phút cha mẹ mỉm cười, những giây phút bình yên khiến những người con xa xứ không cầm được nước mắt. Tôi đã từng làm cho họ buồn họ khóc, đã từng cãi lời họ. Đến khi đứa em họ của tôi mất đi người cha, tôi mới thấy mình quá hạnh phúc và may mắn. Tôi thật đáng trách. Tôi không thể phí thời gian nữa, từ giờ trở đi, tôi sẽ chỉ khiến cho cha mẹ cười thật nhiều. Vì với tôi niềm hạnh phúc cuộc đời là nụ cười nở mãi trên đôi môi của cha mẹ. Dù bên ngoài cuộc sống, ai đó đang chạy theo danh vọng, phù hoa, tiền bạc mà quên mất đi phía sau mình có hai người đang ngóng chờ từng ngày.