Nhài Bùi

Hạnh phúc chỉ là câu hỏi của bố hoặc mẹ " con ăn cơm chưa".

Câu chuyện hạnh phúc của tôi

Lúc trước khi còn ở nhà với bố mẹ, mọi thứ đều có bố mẹ chăm lo, săn sóc. Lúc ấy tôi lại chỉ muốn nhanh chóng dời khỏi nhà, dời khỏi vòng tay của bố mẹ. Khi đó, mọi điều bố mẹ nói tất cả đều là sự phiền toái, làm dàm. Nhưng đến bây giờ khi đã ra tiếp xúc vs xã hội 1 thời gian thì tôi cảm thấy "xã hội này đáng sợ biết bao nhiêu". Những lúc mệt nhọc ấy tôi chỉ cần nghe được giọng nói của bố mẹ thì tôi cảm thấy như mọi lo lắng tan biến hết. Vì sống khá nội tâm nên tôi hầu như chẳng tâm sự với ai cả, nhiều lúc chỉ biết co ro khóc một mình hay mở các chương trình giải trí cho đỡ buồn. Nhưng tất cả đều giải tỏa khi nghe được giọng nói của bố mẹ, nghe được câu "con ăn cơm chưa" của bố mẹ, những lúc ấy tôi cảm thấy rớt nuocé mắt khi nghĩ về sự ngu ngóc của mk trước đó. Hạnh phúc với t chỉ là gđ, bố mẹ. Đơn giản chỉ là sự quan tâm của tình thân dành cho nhau.