Trịnh Bửu Maii

Hạnh phúc là hành trình cả đời người ... bạn phải tự mình khám phá!

Câu chuyện hạnh phúc của tôi

Tôi đã được đọc rất nhiều chia sẻ về hạnh phúc, đó là cảm xúc vỡ òa khi vừa có thêm một gia đình nhỏ, cảm giác ấm áp khi được ở bên cạnh những người mình yêu thương, hạnh phúc khi chạm được đến ước mơ của mình,...Vậy với một cô bé tuổi 19 - lứa tuổi chênh vênh trên những ngả rẽ vào đời, thì sao? Cái tuổi này, ngô nghê là vậy, chưa va chạm trong cuộc sống, cũng chẳng trải nghiệm là bao, chưa phải lo lắng “cơm áo gạo tiền”, học chưa xong lo chưa tới… chưa nếm trải nhiều, làm sao cảm xúc được trọn vẹn? Chưa cảm nhận hết thì làm sao biết trân quý và thưởng thức những dư vị của hạnh phúc, để “hạnh phúc”? Ấy vâỵ mà hiện tại tôi “lại” vô cùng hạnh phúc. Bạn biết đấy, dù ở độ tuổi nào đi nữa cũng có những người luôn luôn cảm thấy hạnh phúc, một số khác thì không; Có người hạnh phúc sớm, có người hạnh phúc lại đến muộn hoặc không bao giờ. Thật ra, “hạnh phúc” không đến một cách may rủi như thế mà “ hạnh phúc” tồn tại hay không là ở nơi lựa chọn của mỗi người. Nhắc đến “hạnh phúc” mọi người thường nghĩ ngay đến những niềm vui, những khoảnh khắc đầy ấp tiếng cười hay đơn giản là những giây phút lắng đọng cùng bình yên trong đời sống hằng ngày. Tôi cũng có những hạnh phúc bình dị như thế. Đó là mỗi sáng sớm thức dậy chạy bộ, chuẩn bị bữa sáng và rồi trên con xe của mình đến trường ngắm nhìn những con người, phố xá hai bên đường bắt đầu một ngày mới như thế nào, đắm mình trong làn nắng mai của buổi bình minh mà tôi yêu thích nhất trong ngày, cả được làm quen với nhiều bạn bè mới trong ngôi trường đại học mà 1 năm trước tôi vẫn hằng mơ ước; đó là những trưa đi học về được cô hàng xóm cho mấy bát chè cô tự nấu và rồi quây quần thưởng thức bên đám bạn cùng phòng; là chiều hôm ấy đi làm thêm được chị quản lý tặng mấy cái bánh trung thu; tối đến đi làm về lại được nhìn và nghe giọng ba mẹ qua những cuộc gọi hỏi han, bỗng dưng bao mệt mỏi tan biến mất, thay vào đó là cảm giác hết sức ấm áp dù ở xa nhà. Hạnh phúc còn là sau những kì thi căng thẳng được về quê với gia đình, được ăn những món mẹ nấu, là lần đầu tiên mua được quà cho ba mẹ bằng những đồng tiền đầu tiên mình kiếm được và nhìn thấy ba mẹ đã vui đến thế nào; hạnh phúc là khi được ghé lại ngôi trường phổ thông đã gắn bó với mình suốt những năm cấp 2 và cấp 3 cùng những kỉ niệm bất chợt ùa về, là khi gặp lại đám bạn cũ và cả những ngày ngồi lại nơi quán quen nhâm nhi thứ đồ uống cùng bản nhạc yêu thích của mình,...và vô số kể những “hạnh phúc” khác nữa. Mỗi một khoảnh khắc hạnh phúc lại là một cảm xúc khác biệt. Đấy là loại “hạnh phúc” mọi người thường nói đến. Nhưng cuộc sống có bao giờ hoàn hảo như thế đâu. Bất cứ ai trong chúng ta, càng lớn lên, càng phải đánh đổi nhiều hơn thời gian cho những điều quý giá và bên những người mình yêu thương để tự vùi mình vào những tất bật, tủi thân, tuyệt vọng. Với tôi, “hạnh phúc” vẫn hiện hữu, ẩn chứa cả bên cạnh những giọt nước mắt, đau buồn, tổn thương và mất mát ấy. Như khi tôi thất bại trong học tập hay những ngày dầm mưa đi làm về trong cơn đói cùng một tâm trạng cực kì tệ, và rồi nghe ở đầu dây bên kia tiếng mẹ nói trong nghẹn ngào, về những chuyện trong gia đình mà tôi lại ở xa nhà và bất lực… là mỗi đầu tháng hay những lần đóng học phí, ba nhắn với tôi: “con ráng nhe, vài ngày nữa có lương ba gửi cho con liền”… Cùng lúc tôi mất đi những mối quan hệ với người bạn tôi vô cùng trân quý, với một người mà tôi vô cùng yêu thương, tin tưởng. Bạn biết đấy, tuổi trẻ mà, nông nỗi mà, có lúc đã tưởng chừng cả thế giới sụp đổ và để cho tâm hồn, tuổi trẻ của mình “chết” trong một thời gian dài. Nhưng đó là tôi của trước đây. Khoảnh khắc mà tôi nhận ra một sắc màu khác của “ hạnh phúc” chính là khi đứng giữa việc lựa chọn từ bỏ cuộc sống này hay đứng lên sau những lần vấp ngã, tôi đã chọn trở thành người dũng cảm để nỗ lực, phấn đấu vì những người đã yêu thương và hi sinh gần như cả cuộc đời cho tôi, ít nhất là chiến đấu cho chính bản thân mình; đứng giữa việc có khép mình lại, nghi ngờ, ích kỷ hơn hay không sau những tổn thương, tôi đã chọn cho mình được thanh thản, mở lòng ra, dám tin tưởng, biết tha thứ, yêu thương và cho đi nhiều hơn dù cuộc sống có thế nào đi nữa. Bạn biết không…với tôi những hương vị khác lạ này của “hạnh phúc” còn đậm đà, đáng thử hơn những niềm vui rất nhiều, bởi nhờ có nó tôi mới biết ơn, trân trọng cuộc sống hơn rất nhiều, và thay vì sợ hãi, mỗi ngày tôi đã “dám” nhiều hơn, sẵn sàng trải nghiệm và đương đầu với cuộc đời. Nó cũng giống như là khi bạn đã nếm qua vị mặn, đắng, cay thì mới thật sự cảm được “vị ngọt” ngọt đến mức nào. Vì vậy, nếu như cuộc sống không có những thăng trầm, chỉ toàn là niềm vui, tiếng cười thì “ hạnh phúc” ấy sẽ chưa thực sự ý nghĩa, trọn vẹn, đủ đầy được. “Hạnh phúc” không chỉ mang một hồng hay xám,có một vị ngọt hay đắng, là niềm vui hay nỗi buồn,…Hạnh phúc là cả một chân trời, một hành trình vô cùng vô tận để có thể cho nó một định nghĩa chính xác. Nhưng mỗi giờ phút trôi qua, dần dần rồi chúng ta sẽ thật sự cảm nhận được đâu là hạnh phúc, thế nào là hạnh phúc. Bởi nó là một loại cảm xúc mà không có định nghĩa bằng lý trí nào có thể chính xác bằng việc chúng ta tự mình cảm nhận bằng trái tim được. Hãy nhớ rằng chúng ta sẽ luôn và chỉ thật sự hạnh phúc khi ta cho phép mình hạnh phúc. Bản thân tôi cũng sẽ khám phá và tự tạo nhiều hơn những “ hạnh phúc” cho mình và cho đời. “Một cánh cửa đóng lại là những cánh cửa khác mở ra”