NGUYỄN THỊ THÙY DƯƠNG

Hạnh phúc của tôi là những mâm cơm bên gia đình!

Câu chuyện hạnh phúc của tôi

Tôi đã từng nghe ở đâu đó rằng cuộc sống cũng giống như khi ta nấu một món ăn, người nấu sẽ phải thật tinh tế để chọn lựa gia vị và nêm nếm sao cho món ăn thật đậm đà, thật hấp dẫn. Cũng thế ấy, cuộc sống sẽ hài hòa hơn nếu ta biết chăm chút và sẻ chia. Vì dạ dày chính là con đường ngắn nhất đến trái tim mỗi người, nhất là những người họ yêu thương nên mỗi món ăn đều mang một cung bậc cảm xúc, một ý nghĩa của riêng nó. Mười năm làm vợ, làm mẹ, cuộc sống dạy cho tôi rất nhiều. Sau hôn nhân, cuộc sống không còn màu hồng nhưng cũng không phải màu đen như mọi người vẫn nói. Cũng bởi tôi luôn tâm niệm, cuộc sống có thú vị hay không là ở cách mà chúng ta cảm nhận, và hạnh phúc luôn cần được chăm chút từ những điều tưởng chừng đơn giản nhất chứ không phải tìm nơi nào xa xôi. Chính vì thế bữa ăn gia đình luôn được tôi trân trọng và đặt lên hàng đầu. Tại sao không nhỉ? Có thực mới vực được đạo mà. Trong việc nấu nướng, khi học được một công thức nấu ăn mới, tôi đều linh động trong khâu nêm nếm gia vị sao cho phù hợp với khẩu vị từng thành viên trong nhà. Cùng một món ăn nhưng nêm nếm riêng hoặc làm nước chấm riêng. Chồng tôi thích ăn cay nên phần nước chấm của anh tôi cho nhiều ớt hơn một chút và nhất định phải có hạt tiêu. Hai con tôi còn nhỏ nên phần canh của con tôi nêm nhạt hơn. Ngoài ra tôi luôn thay đổi thực đơn và khẩu vị theo sở thích của các thành viên trong nhà, nhưng luôn đủ dinh dưỡng cho mỗi ngày năng động. Chỉ vậy thôi để thấy mọi người đều cảm thấy ngon miệng. Chính những bữa ăn của mười năm trong “nghề” làm vợ, làm mẹ đã giúp tôi rút ra một bí quyết, đó là cần biết gắn kết những điểm chung, dung hòa sự khác biệt, tôn trọng sở thích của mỗi người. Đâu phải cứ sơn hào hải vị mới là ngon? Món ăn ngon hay không là ở tấm lòng người nấu và ở cả cách người dùng thưởng thức nó. Tình cảm yêu thương đặt vào món ăn cũng là một loại gia vị cho món ăn thêm đậm đà. Biết trân trọng công sức của người nấu sẽ khiến ta cảm thấy ngon miệng hơn. Chẳng phải chỉ cần một câu khen ngợi, một lời khích lệ của người ăn chẳng phải sẽ khiến người đầu bếp vui hơn và dốc sức nấu ăn ngon hơn hay sao. Chính vì thế, ngoài giờ tan sở, tôi luôn tranh thủ tất cả thời gian của mình để chăm sóc và làm “no” cái dạ dày của cả gia đình. Mỗi lần như thế là mỗi lần khung cảnh hạnh phúc được tô vẽ thêm. Không gian lãng mạn hòa tan trong mùi dầu mỡ và tiếng lách cách xoong nồi. Chồng tôi thậm chí nấu ăn ngon hơn tôi rất nhiều, và anh cũng không phải người câu nệ cho rằng vào bếp là việc của đàn bà. Nhưng anh bảo muốn được tận mắt thấy tôi nêm nếm yêu thương qua những món ăn. Nên anh thường phụ tôi vài việc đơn giản. Còn lại tôi vẫn là đầu bếp chính. Nhưng tôi không lấy đó làm buồn vì tôi hiểu yêu thương là sẻ chia. Chỉ cần có người san sẻ cùng mình thì dẫu san sẻ đó ít mấy cũng vui. Nhất là những lúc tôi đứng bếp, anh luôn phụ tôi những việc nhà khác, hoặc dạy con học bài, chơi cùng con... Chốc chốc mấy bố con lại rủ nhau vào bếp, đòi nếm thử những gì mẹ đang nấu. Và một cái ôm rất nhẹ từ phía sau, đó là tất cả những gì anh dành cho tôi. Với tôi đó là động lực to lớn nhất. Bữa cơm được dọn ra với đầy ắp tiếng cười và giòn giã những yêu thương. Các con sung sướng khi được ăn những món chúng thích. Còn tôi hạnh phúc vì biết ở bên kia bàn, có một ánh mắt luôn dõi theo tôi mỉm cười. Chồng tôi thỉnh thoảng đi công tác xa, chỉ có tôi và các con ở nhà. Tôi tự nhủ ở nhà chăm con sẽ chẳng bao giờ nhàm chán nếu biết tự tạo niềm vui cho mình. Với tôi, chỉ riêng việc được chăm sóc con đã là niềm hạnh phúc. Ba mẹ con nghĩ ra đủ trò để chơi và tôi không quên chụp lại những khoảnh khắc đáng yêu của chúng. Khi con khóc, con cười, con bi bô tập nói đều có ý nghĩa biết bao. Rồi cái cách con háo hức ngồi xổm dòm vào bát chè mẹ múc, vừa ăn vừa thổi, cái miệng xinh ngọng nghịu “Mẹ ơi ngon quá” cũng đủ làm trái tim tôi tan chảy. Anh biết tôi vất vả nên mỗi lần về nhà, như để bù đắp cho tôi, anh giúp tôi nấu nướng, giặt đồ, dẫn ba mẹ con đi chơi. Anh tự tay cắt tóc cho con, chơi đùa cùng con. Con trai tôi cười tít mắt khi được bố cho cưỡi ngựa nhong nhong. Anh cũng vui vì được sống lại tuổi thơ của mình. Thời gian ít ỏi ở bên nhau khiến chúng tôi thêm trân trọng nó. Tôi càng thương anh vì lo kinh tế gia đình mà phải chấp nhận đi làm xa. Tôi hiểu, dù nhiều khi phải xa nhà nhưng lòng anh vẫn luôn hướng về mái ấm, ngày nào anh cũng gọi điện về chỉ để nghe giọng nói của ba mẹ con. Chỉ điều đó thôi đã khiến lòng tôi thêm ấm áp. Cuộc sống gia đình tôi chính là món ăn mà tôi là bếp trưởng. Gia vị chủ đạo tôi chọn cho gia đình mình là yêu thương chăm sóc và quan tâm chia sẻ, đồng thời thêm vào đó một chút giận hờn, một chút thứ tha sao cho hài hòa để giữ lửa hạnh phúc. Cuộc sống luôn biến đổi, thời gian trôi qua không trở lại nên ta cần phải biết trân trọng nó. Hạnh phúc là cả một chặng đường đi và được kết tinh từ những điều thật bình dị thường ngày. Hãy lựa chọn, hãy thêm vào những gia vị cần thiết cho cuộc sống của mình, nêm nếm phù hợp để thấy mình hạnh phúc hơn mỗi ngày, bạn nhé!