Mai Anh Phạm

Hạnh phúc là một hành trình, chứ không phải là một điểm đến.

Câu chuyện hạnh phúc của tôi

Hạnh phúc là một trong những điều thiêng liêng và vô giá và ai ai cũng ước mơ có được. Tôi từng nghĩ rằng: "Mỗi ngày mình cố gắng từng chút một, thì ắt hẳn sẽ chạm tay tới hạnh phúc". Cũng bởi sự hiếu thắng của bản thân quá lớn, mà thất bại dường như sẽ là điều kinh khủng và tồi tệ nhất. Tôi sinh ra và lớn lên trong một vùng quê nghèo. Có lẽ vì vậy mà khát vọng về công danh và vật chất đã găm trong đầu óc ngay từ khi ngồi trên ghế nhà trường. Nỗ lực để đạt được những danh hiệu, những tấm bằng khen, đỗ vào một ngôi trường danh giá là mục tiêu tôi đặt ra. Thật may mắn vì những ước mơ ấy đã thành hiện thực, dù có lúc phải thức cả đêm để học, mùa thi đói đến ngất lịm, và đi làm thêm kiệt cả sức. Đến khi cầm được trên tay tấm bằng đại học loại ưu và bắt đầu một hành trình mới thì tôi mới cảm nhận thấu đáo hơn về giá trị của hạnh phúc. Những ngày dài nộp CV, đi phỏng vấn, thực tập sinh, bao nhiêu thất bại ê chề ập đến. Tôi thở dài thườn thượt một hơi và nghĩ: “Hóa ra mình cũng có ngày hôm nay”. Sự tự tin vơi dần và lấp đầy trong đó là khoảng trống và nỗi cô đơn. Cho tới khi... Một ngày nắng gắt giữa tháng bảy, tâm trạng tôi đang buồn bực không hiểu lí do gì mà bị trượt ra khỏi vòng tuyển dụng, tôi gặp một bà cụ đứng ở cổng trường rao bán những thứ lặt vặt, quần áo rách rưới và ngửa đôi bàn tay run run, nói: “Đã hai ngày nay tôi không có gì cho vào bụng, xin cô làm phúc mua cho tôi vài đồ, hạnh phúc sẽ đến với cô” Tôi cười đầy chua chát: “Hạnh phúc sẽ không mỉm cười với con đâu, vì con biết hành trình gian nan này sẽ kéo dài vô tận, đây chỉ là thời gian bắt đầu thôi” Cụ nhìn tôi với ánh mắt trìu mến: “Cô gái trẻ đừng nghĩ như vậy. Hạnh phúc là hành trình, chứ không phải đích đến. Chỉ cần suy nghĩ lạc quan và vượt qua chính mình thì con vẫn tìm hạnh phúc” Cụ đặt đôi tay lên bàn tay tôi: “Như tôi chẳng hạn, dù đau chân và lưng, nhưng tôi vẫn cố gắng trong hành trình đi bán đồ của mình, dù biết có người sẽ mua, có người không mua. Nhưng tôi vẫn bước đi, và hạnh phúc với tôi là bán được những món đồ này, có một chiếc bánh mì ăn” Đơn giản thế thôi sao ạ? – Tôi đáp lại - Phải, đơn giản thế thôi. Vì với người có tuổi, không nơi nương tựa như tôi thì chỉ cần có một chiếc bánh mì sau hành trình nhọc nhằn mấy chục cây số của mình đã là ấm áp lắm – Cụ trả lời tôi. Tôi nghe cụ nói, bèn mở túi mua cho cụ vài chiếc bút. Tôi nhìn cụ đi khuất bóng và nhìn khoảng trống trên sân trường. Đâu đó, tôi cảm nhận được hạnh phúc trên những bước đi của mình. Gian nan, thấm đau, nhưng đã luôn nỗ lực và không chịu khuất phục trước số phận. Hạnh phúc đôi khi rất gần, rất giản đơn, bình dị. Vì điều gì đó mà ta chưa nhận ra, hay vì mọi thứ hối hả và gấp gáp chưa cho ta khoảng lặng để suy nghĩ. Mặc dù đã xế chiều, nhưng tôi đã bắt kịp chuyến xe để về với gia đình khi lòng đầy trống trải. Tiếng cười hạnh phúc trong mái ấm đã cho tôi nhận thấy: “Hạnh phúc là nỗ lực thôi thì chưa đủ, đó còn là sự sẻ chia, yêu thương và trân trọng hiện tại, và thực sự hạnh phúc là hành trình chứ không phải đích đến” Cảm ơn Dạ Hương đã cho tôi được chia sẻ những điều mà mình đã trải qua. Tôi tin chắc rằng còn rất nhiều bạn trẻ như tôi, đi những con đường ngoằn nghèo và trắc trở trong hành trình hạnh phúc của mình. Điều quan trọng là hãy giữ cho mình một lí trí và một sức khỏe thật tốt. Chúng ta sẽ vượt qua tất cả rào cản và tiến tới hạnh phúc nhờ những sản phẩm nhỏ bé nhất đồng hành và chăm sóc sức khỏe cho mình từng ngày.