Nguyễn Thị Hường

Hạnh phúc trong tôi là "Ước mơ màu áo lính"

Câu chuyện hạnh phúc của tôi

Ai cũng có những hạnh phúc của riêng mình. Bởi trong ai cũng có câu chuyện hạnh phúc khác nhau. Đó có thể là niềm hạnh phúc khi được làm mẹ? Là niềm hạnh phúc khi được thăng cấp trong công việc hoặc chỉ đơn giản là niềm hạnh phúc khi thấy gia đình khỏe mạnh. Hạnh phúc ở xung quanh mỗi người, chỉ có điều mỗi người lại có cái nhìn, cách cảm nhận hạnh phúc một cách khác nhau. Và ở mỗi giai đoạn của cuộc đời, niềm hạnh phúc của mỗi người cũng không giống nhau. Nếu như ở lứa tuổi trẻ thì hạnh phúc là việc thực hiện được những ước mơ, những khát vọng chinh phục cả “bầu trời”, cả “thế giới xung quanh”. Nhưng khi có gia đình, niềm hạnh phúc ấy nó có thể chỉ gói gọn trong hai một từ “con”. Và khi tuổi xế chiều, niềm hạnh phúc ấy lại là sự thanh thản, bình yên trong cuộc sống. Nó cũng giống như việc tuổi trẻ chúng ta thường thích sống tại thành phố, tại những trung tâm tấp nập đèn hoa nhưng khi về cuối cuộc đời, người ta mong muốn một chốn nghỉ ngơi bình yên. Bản thân em cũng có nhiều niềm hạnh phúc khác nhau. Với niềm hạnh phúc em muốn chia sẻ dưới đây chính là hạnh phúc với những đam mê. Em đang ở những tháng năm của tuổi trẻ Dạ hương ạ. Và hạnh phúc của em tại thời điểm này chính là việc đang thực hiện “Ước mơ màu áo lính”. Đó là cả một câu chuyện dài, một câu chuyện mà em muốn kể, muốn truyền cảm hứng cho những bạn trẻ đang mong muốn chinh phục những ước mơ, những khát vọng hay nói cách khác là các bạn đang tạo cho mình sự hạnh phúc thì đừng bao giờ từ bỏ, đừng bao giờ gục ngã trước những sóng gió của cuộc đời. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình thuần nông đông con, nên em quen với mùi đồng ruộng, quen với những buổi nắng trưa hè theo mẹ ra đồng đi cấy, theo cha gánh từng gánh lúa trĩu vai về nhà. Em thấu hiểu được nỗi nhọc nhằn của người nông dân, của bố mẹ và thêm quyết tâm trong lòng phải thi đỗ Học viện An ninh nhân dân. Từ nhỏ em đã yêu màu áo xanh của những anh chiến sỹ, em luôn mong muốn được mang trên mình bộ quân phục màu xanh. Em luôn ý thức phải học tập thật chăm chỉ. Năm lớp 12, mẹ em ốm. Bố đưa mẹ đi khắp nơi chữa bệnh. Em vẫn còn nhớ như in những khoảng khắc khi ngày kia em phải lên đường đi thi nhưng hôm nay vẫn cùng bố thu hoach lúa dưới trời nắng như đổ lửa của tháng bảy trưa hè. Em vẫn còn nhớ lắm hình ảnh mẹ chảy nước mắt khi thấy hai bố con dắt díu nhau bắt xe khách lên Hà Nội đi thi. Ngày biết điểm thi, tim em như vỡ vụn em không đủ điểm để trúng tuyển. Nước mắt em rơi, nước mắt mẹ cha rơi vì hai chữ “Thương con”. Em không nộp nguyện vọng 2 mà nộp đơn xin đi làm công nhân. Có tiền đi làm em giúp cha bớt gánh nặng trên vai. Nhưng ngọn lửa đam mê với màu áo lính của em chưa bao giờ nguội lạnh. Em tiếp tục dùi mài kinh sử. Ngày đi làm thì đêm em nghiên cứu, đêm đi làm thì ngày em học. Áp lực công việc của người công nhân thực sự nhiều lúc khiến em muốn gục ngã. Mệt mỏi sau những những ca làm chính rồi tăng ca khiến muốn “lười’. Nhưng lý trí em đã không cho phép mình như vậy. Tranh thủ học cả trong những giờ giải lao, những bữa cơm vội vã của người công nhân. Tranh thủ học khi mắt còn chưa mở, khi gà còn chưa dạy, khi cả xóm trọ đã đi ngủ. Học cả khi còn thức lẫn cả học “khi trong mơ”. Một năm là một quãng thời gian không dài nhưng nó không phải là ngắn để thử thách một con người. Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng như ý muốn. Năm thứ hai thi em vẫn trượt, không đủ điểm đỗ cả Đại học và Trung cấp. Cái từ “trượt” sao khiến em đau lòng đến thế. Khoảng hai tháng sau khi biết điểm thi Đại học, em mang trong mình nỗi thất vọng lớn. Một ngày nọ, em về thăm gia đình. Một đêm dài nằm bên mẹ. Mẹ kể về cuộc đời mẹ. Em biết rằng cuộc đời mẹ hiện lên hai chữ “nhọc nhằn”. Niềm hạnh phúc nhất với mẹ lúc này chính là niềm hạnh phúc của các con. Các con có hạnh phúc thì mẹ mới yên lòng. Em biết, mẹ không muốn nhắc đến nỗi buồn trượt Đại học của em. Và em biết, mẹ cũng không muốn cuộc đời em lại thêm hai chữ ‘nhọc nhằn” giống mẹ. Một hành trình lại bắt đầu. Hành trình để trở thành sĩ tử. Vẫn là những ngày tháng học học, tỉnh tỉnh. Vẫn là những tháng ngày tắt đèn cuối xóm, mở đèn đầu tiên của xóm. Những đêm nóng oi ả của tấm lợp nền bằng tôn, những đêm lạnh thấu xương trôi qua một cách nhanh chóng. Nhiệt huyết của tuổi trẻ, niềm đam mê, khát khao chinh phục “Ước mơ màu áo lính” khiến em càng thêm quyết tâm. Và tất cả mọi khó khăn, em đều vượt qua tựa như ngày mới hôm qua. Ngày biết điểm thi Đại học, nước mắt em lăn dài trên má và thổn thức “Con trúng tuyển Học viện An ninh nhân dân rồi bố mẹ ạ!” Suốt năm năm học tập trong trường, những nỗ lực, cố gắng của em vẫn không bao giờ ngừng nghỉ. Và ngày đó đã đến, ngày em được đứng trên Hội trường tuyên thệ, được trao tấm bằng tốt nghiệp, quyết định phân công công tác em bồi hồi, xúc động và thầm cảm ơn công lao sinh thành, nuôi dưỡng của cha mẹ. Dạ hương ạ! Trái ngọt không bao giờ là dễ dàng nhưng sẽ không có gì là không thể nếu bạn thực sự có khát khao chinh phục, có niềm đam mê và phấn đấu nỗ lực để thực hiện được khát khao đó. Và mong những người phụ nữ ai cũng tìm được hạnh phúc của riêng mình!