Vũ Thị Thu Trang

Hạnh phúc trong tôi là “Đừng bao giờ hết hy vọng”

Câu chuyện hạnh phúc của tôi

Giờ này anh Bi và em Bo đã ngon giấc trong vòng tay của bố. Nhìn các con sao tôi thấy hạnh phúc quá. Đúng là “Có quả ngọt nào mà không đi qua những mùa giông bão”, để có được các con chúng tôi đã trải qua biết bao những nỗi nhọc nhằn, vất vả. Được làm cha, làm mẹ, được ôm những đứa con vào lòng tưởng chừng như điều rất đỗi bình thường với nhiều bậc cha mẹ khác nhưng với vợ chồng tôi thì có lẽ điều đó không diễn ra như quy luật của tạo hóa. Nhớ lại hành trình tìm kiếm con yêu mà mẹ thấy bồi hồi như mới hôm qua. Bố và mẹ đến với nhau khi tình yêu còn đong đầy với những lãng mạn của tuổi trẻ, với biết bao hoài ước, khát vọng và kế hoạch cho tương lai. Hôn lễ diễn ra trong niềm vui hân hoan của quan viên hai họ, của bạn bè, anh chị đồng nghiệp, hàng xóm láng giềng và luôn nghĩ rằng các con chỉ nay mai thôi là sẽ đến bên bố mẹ vì cả bố và mẹ đang ở tuổi đôi mươi, cái tuổi đẹp nhất để chào đón các con đến thế giới này. Nhưng ông trời khéo trêu ngươi, trải qua một năm cưới nhau mà hai bố mẹ vẫn chưa thấy tin con. Bố mẹ không chần chừ, quyết định đi thăm khám sức khỏe sinh sản. Và bác sỹ đã kết luận bố mẹ không thể có thai một cách tự nhiên mà cần có sự can thiệp của y học hiện đại. Niềm vui chưa tày gang khi lần đầu tiên mẹ biết mình có thai nhờ phương pháp “thụ tinh trong ống nghiệm” thì chỉ 3 tuần sau thôi mẹ nhận được tin như “sét đánh ngang tai”, thai không phát triển cần phải đình chỉ thai kỳ. Mẹ buồn, bố buồn, ông bà không nói nhưng mẹ biết người làm cha mẹ nào có thể vui được khi biết con mình phải trải qua những nỗi vất vả, nhọc nhằn như vậy. Nhưng mẹ không hết hy vọng vì mẹ tin sẽ có một ngày các con đến bên bố mẹ. Nửa năm trôi qua, bố mẹ lại bắt đầu hành trình đưa các con đến với thế giới tươi đẹp này. Thai 16 tuần tuổi, các con lại rời xa mẹ. Sau rất nhiều nỗ lực của các bác sỹ thì mẹ cũng không thể giữ được con bên mẹ. Nước mắt mẹ như cạn khô vì những đêm thao thức không ngủ. “Em cứ khóc đi! Đừng cố để một mình” - Bố luôn là bờ vai vững chắc để mẹ dựa vào mỗi khi thấy mệt mỏi. Nhưng cũng như lần trước mẹ không hết hy vọng vì mẹ tin rằng các con đang trên đường đi đến bên mẹ chỉ có điều nếu các bạn khác đi ô tô, xe máy thì các con đang “đi bộ” mà thôi. Lần thứ ba, lần thứ tư trôi qua. Mẹ vẫn hy vọng và hy vọng. Đúng là “phép màu” cần có thời gian Dạ hương ạ. Anh ơi con đạp nè! Chắc sau này chúng nó nghịch như anh thôi! Anh ơi sao hai đứa này nghịch thế, cả đêm không ngủ làm sáng ra em đi làm cứ ngủ gật trên văn phòng! Thì nó giống bố nó mà! 32 tuần Bi 1,1 kg, Bo1,2 kg. Các con bé tý xíu! Cái khoảng khắc nhìn thấy các con mẹ khóc rất nhiều. Vừa là nước mắt của niềm hạnh phúc, vừa là nước mắt của nỗi lo lắng. Từng ngày, từng ngày mẹ kiên trì hút sữa. Hành trình 4 tháng bệnh viện như là nhà là hành trình mẹ chẳng thể nào quên. Các con lớn lên từng ngày, thay đổi từng ngày dù những thay đổi đó không thể nào được như các bạn sinh đủ ngày, đủ tháng. Mình ơi, ra đây xem anh Bi ăn vạ này! Em ơi, Bo “tè dầm” rồi! Từ ngày có các con cuộc sống của bố mẹ như thay đổi. Những đêm không ngủ, những bữa cơm chóng váng. Chẳng còn những buổi xem phim, chẳng còn những lần dạo phố dưới lá vàng rơi êm đềm, những lần tụ tập vỉa hè, quán xá... nhưng bố mẹ đang là người hạnh phúc. Bố mẹ hạnh phúc vì có các con bên cạnh. Sinh nhật khi các con tròn một tuổi trong niềm vui, niềm hân hoan của hai gia đình thật ấm cúng và ý nghĩa biết bao. Cám ơn cuộc đời đã đưa các con đến bên bố mẹ. Một bà mẹ tại Mỹ đã chia sẻ một bức ảnh trên mạng xã hội với hàng trăm thậm chí là hàng nghìn những mũi kim tiêm bên cạnh một bé gái xinh xắn. Đây chính là những mũi kim mà bà mẹ này đã phải chịu đựng để có thể thực hiện thành công việc “thụ tinh trong ống nghiệm” trong suốt quá trình 10 năm. Tôi tin rằng trong 10 năm đó, bà mẹ này đã có lúc tưởng chừng như tuyệt vọng vì những lần thất bại trong khi thực hiện phương pháp “thụ tinh trong ống nghiệm”, tuyệt vọng vì cơ thể quá mệt mỏi bởi hàng trăm những mũi thuốc được đưa vào người. Nhưng tôi tin trong suốt một thập kỷ đó người mẹ Mỹ này cũng như tôi, chưa bao giờ hết hy vọng và không bao giờ cho phép mình được hết hy vọng trên con đường tìm kiếm các con. Tôi biết khi tôi viết dòng tâm sự này chắc chắn còn rất rất nhiều những bạn đang khát khao làm mẹ, làm cha nhưng “phép màu” vẫn chưa hiện hữu. Các bạn hãy như tôi, hãy như bà mẹ Mỹ và nhiều cặp vợ chồng hiếm muộn khác đừng bao giờ và không bao giờ được hết hy vọng vì như lời bác sỹ đã điều trị cho tôi nói “Đừng bao giờ bạn được hết hy vọng vì đôi khi phép màu phải cần có thời gian”. Với tôi, hạnh phúc là cả một hành trình. Hành trình của những khát khao, những hy vọng chưa bao giờ nguôi lạnh dù có trải qua những đau đớn, những thất bại trong cuộc sống này.