Nguyễn Vũ Tường Linh

Hạnh phúc là cảm giác mình không bao giờ cô đơn.

Câu chuyện hạnh phúc của tôi

Hạnh phúc có to bằng mặt trời không? Hồi còn nhỏ và cho đến bây giờ, tôi vẫn luôn tự đặt cho mình câu hỏi ấy. Thuở còn bé xíu, tôi nhớ cô giáo dạy mặt trời rất to, gấp tận 109 lần Trái Đất. Thật ra những mớ lí thuyết vĩ mô đó ngày nhỏ tôi thực chẳng rành, tôi chỉ kịp nhớ trong đầu mặt trời rất to, to hơn cả nhà cửa, xe cộ. Rồi khi lên năm, có lần tôi nức nở với mẹ vì cô giáo chỉ cho bài tập vẽ bố cục phong cảnh được 5 điểm. Mẹ bật cười và hỏi: “Sao con vẽ mặt trời to thế?” Tôi nhớ hồi đó chỉ biết ấm ức vì rõ ràng mặt trời rất to mà. Những ngày ấy, tôi chỉ nghe, chỉ biết về kích thước mặt trời qua lời nói của người khác, chưa bao giờ cảm nhận bằng đôi mắt của mình cả. Vì đến việc ngước mắt lên nhìn trời lúc giữa trưa, mẹ cũng bảo: "Hại lắm không nên!" Mặt trời vẫn to, và vẫn xa suốt những năm tôi còn tủi thân vì điểm năm vẽ tranh ngày ấy. Cho đến mùa hè của tuổi mười tám... Hè năm mười tám, lần đầu tiên tôi về Kiên Giang quê ngoại, mỗi sáng gà gáy lúc 5 giờ, tôi cũng theo đó mà ra đồng ngắm cảnh. Tôi không biết những ngày ở đây khác gì với lúc ở phố, nhưng chắc hẳn có một cảm xúc khác hẳn: Lần đầu tôi biết cơn mưa rào rơi xuống lá khoai môn mãi không đọng hạt, lần đầu tôi biết tiếng dế kêu ngoài đồng rõ to, lần đầu tôi ngửi thấy mùi khoai lang nướng khét lớp vỏ ngoài thơm nức mũi, và lần đầu tiên có một cậu bạn ngồi bên tôi rồi khúc khích cười, tít cả mắt rồi nói: “Hạnh phúc hen!”. Hạnh phúc hen? Thì ra đây là cảm giác của hạnh phúc, lạ thật nhỉ. Tôi không khẳng định liền với cậu cảm giác đó được gọi là hạnh phúc. Bởi với tôi, hạnh phúc là từ để chỉ những thứ xa xỉ hơn, giống như lúc tôi đậu Đại học, hay là sau này sẽ tìm được việc làm thật tốt, kiếm được nhiều tiền. Ồ, mà khi có được những thứ như vậy, tôi không thấy thỏa mãn hơn là cảm giác như lúc ấy… Năm mười chín, tôi đến đám tang mẹ bạn tôi, bác không may qua đời vì bệnh nặng, vừa thương bạn lại vừa thương cho tương lai của bạn. Để rồi khi về đến nhà, nhìn thấy mẹ ngồi đấy xem tivi, tôi lại thấy mình hạnh phúc. Hạnh phúc vì mình vẫn còn mẹ bên cạnh, được mẹ chăm sóc. Đó là lần đầu tiên tôi biết rằng, hạnh phúc là khi mở mắt dậy, lại thấy được nụ cười của mẹ, lại được ăn cơm mẹ nấu, được mẹ cằn nhằn vì tính lười biếng như mọi ngày. Cũng là những năm mười chín, tôi nhìn thấy ở tuổi xế chiều, ông vẫn nắm chặt tay bà, dìu bà đi từng bước. Đôi bạn trẻ chẳng màng xung quanh mà chìm đắm trong khoảnh khắc hạnh phúc. Hay đám bạn tụ họp nhân một chiều chủ nhật êm ả. Bấy nhiêu đó khiến tôi hiểu thêm rằng, hạnh phúc là cảm giác mình không bao giờ cô đơn. Năm hai mươi, tôi tìm được cho mình một "gia đình" ở đại học. Lúc này hạnh phúc lại đơn giản hơn một chút, vì giờ đây nó chỉ gói gọn trong vài buổi đi chơi, vài cuộc gặp gỡ tại quán trà sữa, hẹn nhau cùng học bài, cùng thức cả đêm để chạy chương trình. Vậy hạnh phúc có to như mặt trời không? Tôi không nghĩ sẽ có lần mình đem hay thứ tưởng chừng trái ngược như thế này để so sánh với nhau. Dù sao mặt trời cũng là một thứ hữu hình, hạnh phúc thì không. Mà gọi là hạnh phúc thì làm gì có hình dạng nhất định mà nói chúng to hay nhỏ nhỉ? Tôi không quá thắc mắc về điều đó nữa, vì tôi biết rằng, dù là mặt trời hay hạnh phúc có to đến dường nào thì cũng có thể được bắt gặp trong những dung trạng thật nhỏ. Chỉ cần lắng nghe cảm xúc của chính bản thân, lúc đó hạnh phúc sẽ đến.